Quan hệ nguy hiểm – Chương 11

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 11: CHÂN THỰC TRONG MỘT GIÂY

Trời càng lúc càng về khuya, Sơ Vũ nằm im trên giường không động đậy, căn phòng yên lặng đến mức khó chịu. Sơ Vũ vô cùng căng thẳng, cô giữ nguyên tư thế thẳng người cứng đờ như khúc gỗ.

Chỉ vì có thêm một người nằm bên cạnh Sơ Vũ.

Không biết Lục Tử Mặc đã ngủ chưa? Anh ta nằm cách cô không xa. Ban đêm nhiệt độ không khí xuống rất thấp, trong phòng như bị một lớp hàn khí bao phủ, mà họ chỉ đắp chung một tấm chăn bông khá mỏng, Sơ Vũ như cảm thấy không khí xung quanh tràn ngập mùi vị đặc trưng của Lục Tử Mặc.

Đây cũng không phải lần đầu tiên ngủ chung với Lục Tử Mặc. Lúc ở sơn trại, Sơ Vũ còn gần như khỏa thân nằm bên cạnh anh ta, vậy mà cô vẫn ngủ ngon lành đến sáng, tại sao lần này cô lại hồi hộp như vậy? Sơ Vũ cố khống chế hơi thở của mình, do duy trì một tư thế quá lâu, toàn thân cô hơi tê tê. Sơ Vũ hết sức nhẹ nhàng, từ từ co duỗi chân tay để thả lỏng cơ bắp. Nào ngờ, Lục Tử Mặc đột nhiên ngồi dậy, khiến Sơ Vũ giật mình, bất động ngay tức khắc.

Đầu giường bên cạnh bỗng nhẹ hẳn, có tiếng sột soạt quần áo vọng đến, Sơ Vũ hé mắt nhìn, Lục Tử Mặc để thân trần chỉ mặc quần dài, đi đi lại lại trong phòng. Phòng khách sạn trải thảm mềm, nên bước đi của anh ta giống như loài báo di chuyển trong đêm tối, không hề phát ra tiếng động.

Lục Tử Mặc đi vài vòng, anh có vẻ bực bội vò đầu mình. Sau đó, anh quay người bước đến bên cửa sổ, rút bật lửa châm điếu thuốc. Ngọn lửa lửa xanh lóe lên trong đêm tối rồi phụt tắt.

Lục Tử Mặc khép mi mất, dựa bên cửa sổ, một làn khói trắng xuất hiện rồi tan biến mất. Mặt anh ta bị khói trắng che lấp, nhìn không rõ sắc mặt. Lục Tử Mặc dường như tập trung nghĩ ngợi điều gì, anh ta hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Sơ Vũ cảm thấy cơ thể mình không thể chịu đựng hơn, cô giả bộ ngủ say, xoay người quay lưng về phía Lục Tử Mặc. Cơ bắp bất động một thời gian dài tệ hơn cô tưởng. Vừa co chân, bắp chân bắt đầu bị chuột rút, Sơ Vũ kêu một tiếng ngồi bật dậy.

Lục Tử Mặc giật mình và bị sặc thuốc, anh ta ho vài tiếng, quay người trừng mắt nhìn Sơ Vũ. Hóa ra trong đêm vắng lặng, người có trái tim bằng thép như Lục Tử Mặc cũng biết kinh sợ.

Lục Tử Mặc chửi tục hai câu, ném đầu thuốc rồi bước tới bên Sơ Vũ: “Em sao vậy?”.

Từng cơn đau cứng người ập đến, Sơ Vũ cắn môi nói “Chuột…rút…”

Lục Tử Mặc cúi đầu nhìn, rồi ngồi xuống giường. Anh giữ chặt bắp chân Sơ Vũ nói “”Em hãy cố nhịn”.

Bàn tay mạnh mẽ của Lục Tử Mặc bấm vào huyệt đạo trên chân Sơ Vũ, hơi ấm từ bàn tay anh ta dần lan tỏa trên da thịt cô. Cơ bắp bắt đầu đỡ co rút, thay vào đó là cảm giác tê tê do huyết mạch không thông, giống như ngàn mũi kim châm vào da thịt cô. Lục Tử Mặc dùng sức kéo, Sơ Vũ không chịu nổi kêu lớn: “Ôi”.

Lục Tử Mặc dừng tay ngay lập tức, ngẩng đầu chăm chú nhìn Sơ Vũ. Sơ Vũ ngượng ngùng lắp bắp “Đau quá…anh nhẹ tay một chút…”, nhằm xóa bầu không khí nguy hiểm.

Câu này, thà đừng nói cho xong, vì dường như sự mờ ám lại càng đậm đặc hơn. Lục Tử Mặc ngừng một lát, rồi kéo gót chân cô, xoay đi xoay lại một hồi, anh ta nói lãnh đạm: “Ngủ đến mức bị chuột rút, em cũng có sáng ý thật”.

Không hiểu tại sao, vào lúc này, Lục Tử Mặc tỏ ra dịu dàng hẳn, vẻ nguy hiểm hoàn toàn biến mất, ở anh không còn tồn tại đám gai sắc nhọn luôn đe dọa Sơ Vũ, anh dường như trở thành người bình thường dễ tiếp cận. Sơ Vũ cắn môi: “Tôi không ngủ được”.

Lục Tử Mặc không nói gì, bàn tay anh ta rất lớn, chân Sơ Vũ lọt thỏm trong tay anh ta. Miếng băng dán nổi bật trên cánh tay Lục Tử Mặc, dưới miếng băng đó là vết răng cắn không hề khách khí, tác phẩm của Sơ Vũ. Ánh mắt Sơ Vũ di chuyển lên người anh ta. Lục Tử Mặc có thân hình rắn chắc, cơ bắp đâu ra đó, trên ngực có vết thương đã lành hẳn, chỉ để lại vết sẹo không thể xóa. Nơi đó, Sơ Vũ đã từng cầm dao mổ, kéo anh ta ra khỏi ranh giới của sự chết chóc.

Số mệnh có phải không thể thay đổi? Nếu lúc đó, Sơ Vũ không đuổi theo Lục Tử Mặc vào Pub, nếu lúc đó, cô không tiến hành ca mổ “đen” cho anh ta như bị ma ám…

“Tại sao anh giết Tae?”

Sơ Vũ tránh ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén của Lục Tử Mặc, cô bất giác thốt ra câu hỏi mà cô luôn canh cánh trong lòng từ lâu. Lúc này, Sơ Vũ không cảm thấy sợ Lục Tử Mặc, cô nhìn thẳng vào mắt anh, lặp lại câu hỏi: “Tại sao lại giết Tae?”

Lục Tử Mặc trầm ngâm không trả lời. Sơ Vũ cười nhạt :”Nếu anh giết anh ấy vì anh ấy biết chuyện của anh, thế thì tại sao anh không giết tôi? Anh có biết không, người chết thà là tôi, còn hơn phải sống những ngày tháng không ngừng day dứt về chuyện của Tae”.

“Em day dứt lắm sao?”

Lục Tử Mặc buông chân Sơ Vũ, đứng dậy đi đến cửa sổ, châm điếu thuốc rồi lại ném nó đi một cách bực dọc. Anh quay người nhìn Sơ Vũ: “Con người nhiều lúc không thể lương thiện quá. Khi em không biết người đối diện với em là bạn hay là thù, sự lựa chọn khác nhau sẽ dẫn đến kết quả khác biệt. Chỉ có một điểm tương đồng là em vĩnh viễn không thể quay trở lại điểm xuất phát”.

Sơ Vũ im lặng nhìn Lục Tử Mặc, anh ta cười cười, từ từ bước đến trước mặt cô, hai tay đặt lên đầu giường rồi lên tiếng: “Em biết rõ thân phận của tôi, tại sao còn bất chấp tất cả để cứu tôi?”

“Vì…vì tôi muốn trả ơn…”

Sơ Vũ nghiêng đầu, cảm thấy mối nguy hiểm lại đến. Lục Tử Mặc hỏi nhẹ nhàng: “Tôi có ơn với em?”.

“Lúc ở trong mê cung, anh bảo tôi chạy về bên trái còn gì…”

“Tôi lừa em đấy!”.

Sơ Vũ mở to mắt nhìn Lục Tử Mặc, nụ cười trên mặt anh rất nhạt: “Tôi đột nhiên cảm thấy đưa em đi cùng thật vướng chân vướng tay. Renault không giữ đúng lời hứa trốn ở trong mê cung. Nếu để em đi theo, sẽ rất khó hành động. Vì vậy, tôi tìm cớ đuổi em đi chỗ khác, em còn tưởng thật sao?”.

Sơ Vũ choáng váng đầu óc: “Anh từng cứu tôi ở siêu thị, còn giúp tôi thoát khỏi Nhị ca lúc ở sơn trại…”

Lục Tử Mặc lùi lại phía sau: “Đoạt em từ tay Nhị ca vì tôi cảm thấy em thú vị. Dù sao ở sơn trại cũng rất chán, tìm một người đàn bà mới lạ vui chơi cũng tốt, còn hơn đám bình hoa kia lên giường chỉ biết dạng hai chân”.

“Sao nào, em muốn khóc à?”

Lục Tử Mặc nhìn hai mắt Sơ Vũ bắt đầu đỏ hoe, chau mày: “Cảm thấy tôi đáng ghét, hận đến mức muốn giết tôi? Đàn bà thường hay mơ mộng hão huyền về bad guy. Anh ta thật sự là người như thế nào, làm sao có thể cho đám phụ nữ ngây thơ như em biết chứ?”

Sơ Vũ vung tay đấm mạnh, nhưng giữa chừng đã bị Lục Tử Mặc giữ chặt. Anh ta cười nhếch mép, dùng sức đè cô xuống giường, bàn tay còn lại siết lấy cổ Sơ Vũ, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Hôm nay, tôi sẽ cho em biết thế nào là người đàn ông thật sự”.

Sơ Vũ hoảng hốt, bàn tay Lục Tử Mặc lần đến ngực cô. Khi anh ta còn chưa có hành động tiếp theo, đột nhiên có tiếng gõ cửa rất mạnh vọng đến. Cả hai sững sờ, Lục Tử Mặc nhìn đồng hồ, mới 1h đêm. Sắc mặt anh ta nghiêm nghị hẳn, lập tức bật dậy kéo theo Sơ Vũ, nhanh chóng nhặt khẩu súng trên bàn thúc vào lưng Sơ Vũ. Lục Tử Mặc vừa ôm vừa lôi Sơ Vũ đến bên cửa, nói nhỏ vào tai cô: “Lên tiếng”.

Sơ Vũ hít một hơi thở dài, cảm thấy sau lưng lành lạnh. Lục Tử Mặc vẫn giữ chặt người Sơ Vũ, đẩy cô lên phía bước một bước. Bên ngoài có tiếng đàn ông: “Xin lỗi, muộn như thế này vẫn làm phiền quý khách. Khách sạn nhận được thông báo có người mang theo động vật quý hiếm, mời quý khách ra ngoài, để chúng tôi kiểm tra một lát được không?”

“Nói với họ, em cần phải mặc quần áo”.

Lục Tử Mặc thì thầm vào tai Sơ Vũ, cô cắn môi: “Xin lỗi, tôi phải mặc quần áo đã”.

Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ nhanh chóng lùi lại phía sau. Khóa cửa đột nhiên xoay chuyển, rồi cánh cửa bị người ở bên ngoài đạp một phát bật tung ra. Một luồng sáng chói mắt chiếu vào, kéo theo một nhóm cảnh sát súng ống đầy mình lao vào phòng.

“Đến nhanh thật đấy”.

Lục Tử Mặc cười cười, khẩu súng trong tay anh ta lập tức chĩa lên thái dương Sơ Vũ. Anh ta nói tiếng Thái: “Hạt mưa nhỏ! Tôi vốn định vui vẻ với em, nhưng xem ra, hôm nay mọi việc không theo ý tôi rồi. Có điều, chí ít em cũng có tác dụng trong tình huống này, đúng không?”.

“Cảnh sát đây! Giơ tay lên!”.

Đầu tiên, đám cảnh sát biểu lộ thân phận, một người đứng đằng sau báo cáo vào bộ đàm: “A33 báo cáo, phát hiện người đàn ông quốc tịch Thái Lan tên Lục Tử Mặc ở trong phòng, còn có một cô gái người Hoa không rõ thân phận bị bắt làm con tin…”.

“Lục Tử Mặc! Anh đã bị bao vây rồi. Bây giờ hãy thả con tin và bỏ súng xuống, chúng tôi sẽ dẫn độ anh về Thái Lan”.

Một người đàn ông bước ra từ phía sau đám cảnh sát, dùng tiếng Thái nói với Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc cười cười: “Cảnh sát Văn! Lâu rồi không gặp, ba quả lựu đạn nổ ở siêu thị lần trước đều không giết được anh, mệnh anh lớn thật”.

Cảnh sát Văn nhún vai, vẻ mặt rất thoải mái: “Mệnh tôi lúc nào chẳng lớn”. Nói xong, hắn từ chậm rãi bước vào một góc nhà. Lục Tử Mặc lôi Sơ Vũ đến một góc chết trong phòng, cẩn thận không để bản thân lộ ra trước họng súng của cảnh sát, giọng nói của anh ta cũng rất thoải mái: “Tôi cũng vậy, lúc nào tôi cũng có cách thoát khỏi tay anh, đúng không?”

“Hôm nay anh định thoát thế nào?”

Cảnh sát Văn nhìn Sơ Vũ, do quá căng thẳng, sắc mặt cô trở nên trắng bệch, từng giọt mồ hôi từ trán cô chảy xuống. Ánh mắt của hắn chỉ dừng lại ở Sơ Vũ trong một giây, rồi hắn cúi đầu nghịch cái bật lửa trên tay: “Cả khách sạn đều bị bao vây rồi. Lục Tử Mặc cũng có ngày rơi vào thảm cảnh đi bắt một người phụ nữ làm con tin?”.

“Tôi đang định vui vẻ cùng cô ấy, thì bị các anh làm phiền mất hết cả hứng”. Lục Tử Mặc vừa cười, vừa thò tay vào trong áo Sơ Vũ, lần vào áo lót và sờ nắn bộ ngực mềm mại của cô. Sơ Vũ bất giác run rẩy, cô cảm nhận thấy Lục Tử Mặc cúi đầu cắn nhẹ vào cổ mình. Anh ta liếc nhìn mọi người trong phòng: “Tôi chẳng thèm để ý đến chuyện hành hạ cô gái này cho đến chết trước mặt các người đâu”.

Vẻ mặt vốn bình tĩnh của cảnh sát Văn phát ra tia phẫn nộ, hắn nắm chặt cái bật lửa, trừng mắt nhìn Lục Tử Mặc: “Anh muốn gì?”.

“Bây giờ bắt đầu nói đến nhân quyền?” Lục Tử Mặc cười lạnh lùng: “Dù anh muốn bắt tôi thế nào, con tin vẫn là quan trọng nhất. Yêu cầu của tôi rất đơn giản, máy bay trực thăng trên nóc nhà, để tôi đi”.

“Ở Trung Quốc, tôi không có quyền đó”.

Cảnh sát Văn bình tĩnh trả lời, Lục Tử Mặc cười cười: “Thế thì anh hãy thương lượng với họ. Con người lúc nào chẳng có cách, đúng không? Bây giờ, mọi người hãy ra ngoài cả đi”.

Đám đặc cảnh nhìn nhau, cảnh sát Văn thương lượng với người phụ trách phía Trung Quốc hai câu, đối phương gật đầu, đồng ý rút lui. Cánh cửa phòng vừa đóng, Lục Tử Mặc lập tức kéo Sơ Vũ vào nhà vệ sinh và khóa trái cửa. Anh ta lấy hết sức nhấc tấm thông gió trên trần nhà, rồi cúi đầu nhìn Sơ Vũ: “Lên đi”.

Sơ Vũ không phản kháng, cô leo lên lỗ thông gió dưới sự giúp đỡ của Lục Tử Mặc. Khách sạn dùng điều hòa trung tâm, hệ thống thông gió rộng hơn cô tưởng nhiều. Bên trên là một thông đạo rất phức tạp, Lục Tử Mặc trèo lên, ra hiệu Sơ Vũ hãy cứ bò thẳng về phía trước.

Hai người lặng lẽ rời khỏi phòng khách sạn. Lục Tử Mặc đưa Sơ Vũ đến chỗ hành lang. Từ bên trên, họ có thể nhìn thấy đám đặc cảnh đứng đầy ở bên dưới. Cảnh sát Văn đi đi lại lại, người phụ trách phía Trung Quốc đang gọi điện xin chỉ thị cấp trên. Lục Tử Mặc và Sơ Vũ không dừng lại, tiếp tục bò theo thông đạo bên cạnh. Đến phòng chứa đồ của khách sạn, Lục Tử Mặc đạp lỗ thông gió, kéo Sơ Vũ nhảy xuống.

Phòng chứa đồ nằm ở một góc tận cùng hành lang, cách thang máy rất xa, nhưng lại sát lối thoát khẩn cấp. Có thể thấy, Lục Tử Mặc nắm rõ mọi đường đi nước bước của khách sạn này. Anh ta đẩy nhẹ cánh cửa phòng chứa đồ, nhìn ra ngoài hành lang, quả nhiên bên ngoài không có người canh gác. Hai người nhanh chóng đi vào lối thoát khẩn cấp. Sơ Vũ vẫn bị Lục Tử Mặc thúc súng vào lưng, theo anh ta lên sân thượng.

Bên cạnh bể nước trên sân thượng có một cái túi lớn, Lục Tử Mặc khóa trái cửa sắt sân thượng, rồi mở cái túi. Bên trong là một bộ trang bị nhảy Bungee và một bộ trang bị leo vách núi. Lục Tử Mặc ngẩng đầu nhìn Sơ Vũ mỉm cười, lấy bộ trang bị leo núi khoác lên người cô, cầm đầu dây buộc chặt vào đầu dây thừng của trang bị nhảy Bungee trên người mình, rồi vòng dây qua bể nước.

Làm xong những động tác này, Lục Tử Mặc đẩy Sơ Vũ đến mép sân thượng, anh ta cúi đầu nhìn cô: “Hạt mưa nhỏ! Anh sẽ nhớ em đấy”.

Người đàn ông cúi thấp đầu, đặt một nụ hôn dài lên môi Sơ Vũ. Sau đó anh đẩy mạnh Sơ Vũ, rồi đột ngột bay người nhảy xuống phía bên kia.

Cả người Sơ Vũ rơi nhanh xuống, sợi dây thừng buộc chắc chắn trên cơ thể khiến cô trượt theo tường kính trơn nhẵn của khách sạn. Toàn thân gần như bất lực, khiến Sơ Vũ chỉ biết hét một tiếng dài. Khi sắp chạm mặt đất, lưng cô bị một sức kéo to lớn, dừng lại ở khoảng cách 1m so với mặt đất, rồi đột nhiên lại rơi xuống.

Tiếng thét của Sơ Vũ thu hút mọi sự chú ý của đám cảnh sát. Họ chạy vội xuống sân, cảnh sát Văn cũng chạy theo. Nhìn thấy Sơ Vũ, hắn đỡ cô đứng dậy và kiểm tra xem trên người cô có vết thương. Sau đó, hắn ngước nhìn về phía xa xa. Dù thoáng qua rất nhanh, nhưng Sơ Vũ cũng kịp nhìn thấy, người cảnh sát nhếch mép mỉm cười và rít lên ba chữ: “Lục Tử Mặc”.

Hết chương 11

Advertisements
Bài sau
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: