Quan hệ nguy hiểm – Chương 12

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 12: GAI NHỌN CỦA LOÀI ONG

Sơ Vũ về đến nhà, không nhắc một từ nào đến sự việc cô vừa trải qua. Người nhà không nắm rõ tình hình của Sơ Vũ, chỉ tưởng cô về Thái Lan thật. Mẹ Sơ Vũ quan tâm hỏi thăm vài câu, cô ậm ậm ừ ừ cho qua.

Những lời nói của Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ bị tổn thương nặng nề. Cô không muốn nghĩ tới, trong tiềm thức cố gắng quên đi người đàn ông đó. Có lẽ từ nhỏ Sơ Vũ là một cô gái ngoan ngoãn, luôn tôn trọng phép tắc nên gặp người đàn ông như Lục Tử Mặc, cô mới bị anh ta thu hút?

Từ trước đến giờ, Sơ Vũ luôn cho rằng cô là người phụ nữ trưởng thành, không đến nỗi ngốc nghếch. Bây giờ nhìn lại, cô mới thấy mình thật sự ngây thơ, bị Lục Tử Mặc đùa giỡn trong lòng bàn tay mà chẳng biết phản kháng. Anh ta quả nhiên là cao thủ.

Ngày thứ hai sau khi Sơ Vũ về nhà, cô nhận được cuộc gọi điện thoại lạ của một người đàn ông. Trong điện thoại, giọng nói người đàn ông có vẻ rất ấm áp, hình như Sơ Vũ đã nghe thấy ở đâu đó: “Sơ Vũ, cuối tuần này cô rảnh rỗi không, tôi muốn mời cô đi chơi?”.

Ai mà nghe quen thế nhỉ? Nếu là bạn học, ngữ khí có vẻ khách sáo quá. Sơ Vũ nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng cô đành ngượng ngập mở miệng: “Xin hỏi, anh là ai?”.

Đầu bên kia im lặng một lát: “Vu Phong”.

Vu Phong? Cái tên này hình như đã nghe ở đâu đó. Vu Phong, Vu Phong…Trong đầu Sơ Vũ lóe lên một tia chớp, Vu Phong chẳng phải là đối tượng người nhà bắt cô đi coi mắt đó sao? Đáng tiếc lúc đó Sơ Vũ đang nóng ruột nên dù anh ta ngồi nói chuyện ở nhà cô hơn một tiếng đồng hồ, cô cũng chẳng nhớ anh ta mặt anh ta tròn hay dẹt. Sơ Vũ hơi ngượng, muốn từ chối lời mời của Vu Phong. Đúng lúc bà nội đứng bên cạnh nghe trộm thấy, nói vọng vào điện thoại “Rảnh, rảnh, Tiểu Vũ nhà tôi rảnh rỗi đấy”.

Sơ Vũ hết cách, đầu bên kia điện thoại vọng đến tiếng cười khẽ: “Người nhà cô thú vị thật. Vậy 10h sáng thứ bảy, tôi sẽ đến nhà cô đón cô”.

Hẹn hò kiểu này khiến Sơ Vũ cảm thấy không thoải mái. Khi gặp lại Vu Phong, Sơ Vũ mới bắt đầu quan sát kỹ đối tượng coi mắt đã từng gặp mặt mà cô không để ý. Vu Phong cao lớn, hơi gầy, nhìn có vẻ sáng láng nhanh nhẹn. Không hiểu tại sao trong đầu Sơ Vũ lại nghĩ đến mấy từ Lục Tử Mặc đánh giá về đối phuơng: thật thà, chững chạc.

Có phải cô thật sự thích hợp với người đàn ông kiểu này? đến với nhau một cách yên bình và sống an lành cho đến cuối đời?

Trên thế giới này có rất nhiều chuyện không theo định luật đó. Có những thứ bên ngoài đẹp đẽ vô cùng cuốn hút, nhưng bên trong lại chứa kịch độc, đến mức con người biết là không thể động đến, nhưng vẫn tình nguyện bị trúng độc mà chết.

Trên đời có những người đàn ông dù tốt với bạn cỡ nào, bạn cũng không động lòng. Sơ Vũ tự biết cô không nên nghĩ như vậy. Vu Phong mang lại cảm giác rất dễ chịu cho người đối diện. Có thể nói, anh là ứng cử viên đấng lang quân không tồi, không hiểu tại sao đến giờ anh ta vẫn còn độc thân.

Lý trí mách bảo Sơ Vũ nên suy nghĩ nghiêm túc về người đàn ông trước mặt, rồi về tìm một công việc tử tế, hai người mua nhà kết hôn và sinh con, sống một cuộc sống ổn định. Sơ Vũ mỉm cười bất lực, cô đột nhiên cảm thấy kỳ lạ, tại sao cô lại đồng ý đi dạo phố với người đàn ông quan hệ dưới tiền đề hôn nhân này?

“Cô mệt rồi à?”

Vu Phong nhìn Sơ Vũ, ánh mắt có vẻ không vui. Sơ Vũ ngẩng đầu mỉm cười. Vu Phong chỉ tay về một quán coffee cách đó không xa: “Chúng ta đến đó ngồi đi!”.

Sơ Vũ không từ chối, trời nắng nóng chết đi được, cô cần tìm chỗ nghỉ một lát. Hai người đi vào quán coffee. Sơ Vũ mượn cớ đi nhà vệ sinh, dùng nước lạnh tạt lên mặt để lấy lại tinh thần. Nhìn lên gương đằng trước, Sơ Vũ thấy ánh mắt mệt mỏi của mình, gần đây trái tim cô rất mệt mỏi chứ không phải cơ thể.

Di động đột nhiên rung nhẹ, Sơ Vũ rút điện thoại ra xem, là số của em gái họ Đặng Hân. Cô em họ tự nhiên có ý thù địch với Sơ Vũ, mặc dù cô không biết xuất phát từ đâu. Đặng Hân có số điện thoại của Sơ Vũ nhưng không bao giờ chủ động liên hệ, không biết hôm nay có việc gì?

Sơ Vũ nhíu mày, vừa bấm số điện thoại vừa quay người đi ra ngoài. Đầu kia điện thoại lại không phải tiếng em gái mà là giọng một người đàn ông nói tiếng Thái: “Đặng Sơ Vũ”.

Sơ Vũ lập tức dừng bước, cảm thấy toàn bộ máu nóng trong người dồn hết lên não. Sau khi thoát khỏi Lục Tử Mặc, cô luôn cảm thấy bất an. Bây giờ, điều cô lo lắng nhất đã xảy ra, người nhà của cô cũng bị liên lụy.

“Anh là ai? Em gái tôi thế nào rồi?”

Sơ Vũ nắm chặt điện thoại, giọng nói không dấu sự căng thẳng. Đối phương cười nhạt: “Cô bé ổn. Nhưng nếu cô không đến thế chỗ cô bé trong vòng hai tiếng đồng hồ, chỉ e là cô bé sẽ không khỏe đâu”.

“Tôi muốn nói chuyện với em gái tôi”.

Có người đi vào nhà vệ sinh, Sơ Vũ nghiêng người tránh đường, rồi đi ra bên ngoài hành lang. Nhìn qua lớp cửa kính, Sơ Vũ thấy Vu Phong vừa uống coffee, vừa liếc nhìn đồng hồ trên tay.

“Chị ơi!”.

Trong điện thoại, tiếng em gái hết sức hốt hoảng: “Chị ơi, em sợ lắm!”.

“Em ngoan, đừng sợ, chị sẽ đến đó ngay…”.

Sơ Vũ chưa kịp nói hết câu, điện thoại đã bị người đàn ông cướp lấy: “Nghe rõ đây, bác sỹ Đặng. Chỉ cần cô đến nhà thể thao của trường em gái cô trong vòng hai tiếng đồng hồ, chúng tôi sẽ đảm bảo sự an toàn của em gái cô. Nếu không…”

“Tôi sẽ đi ngay. Các anh đừng làm hại em gái tôi!”.

“Bác sỹ Đặng. Phiền cô trước khi đến đây hãy cắt đứt mấy cái đuôi đi. Chúng tôi không muốn “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn”.

“Đuôi ư?”

Sơ Vũ bất giác nhìn Vu Phong. Đầu bên kia cười cười: “Đuôi của cô là người cảnh sát Trung Quốc, tên Ba Dữ đi theo cô bên ngoài quán coffee, và đám người của cảnh sát Văn. Cắt hết những cái đuôi đó rồi đến đây. Cô hãy nhớ, nếu có thêm một người, cô hãy đợi nhặt xác em gái”.

Đối phương nói xong lập tức ngắt điện thoại, đầu bên kia chỉ có tiếng tút tút vọng đến. Sơ Vũ ngây người, không ngờ đằng sau cô lại có nhiều người như vậy. Cảnh sát Trung Quốc, Ba Dữ, còn người của cảnh sát Văn nữa.

Sơ Vũ cố lấy lại bình tĩnh, đi về phía Vu Phong và ngồi xuống. Do cô bỏ khi khá lâu nên anh ta bắt đầu cảm thấy lo lắng. Khi nhìn thấy cô, Vu Phong nở nụ cười: “Cô không sao đấy chứ?”.

“Tôi không sao!”.

Sơ Vũ liếc Vu Phong, vô tình nhìn xuống bàn tay của anh ta. Ngón chỏ của Vu Phong có vết chai khá dày giống hệt Lục Tử Mặc. Sơ Vũ từng nghe ai đó nói, người thường xuyên sử dụng súng sẽ có vết chai cứng ở ngón chỏ.

Lẽ nào, anh ta là cảnh sát? Hơn nữa, không phải là người cảnh sát bình thường?

Lúc người nhà giới thiệu, chỉ nói Vu Phong là nhân viên công vụ. Sơ Vũ cũng không để ý đến công việc cụ thể của anh ta. Sơ Vũ mỉm cười: “Tôi quên không hỏi, anh làm việc ở cơ quan nào?”

“Phòng quản lý hồ sơ”. Vu Phong uống ngụm coffee, trả lời từ tốn: “Dù lương không cao nhưng công việc rất nhẹ nhàng”.

Sơ Vũ mỉm cười, liếc nhìn ra bên ngoài. Ngoài đường có vô số người đi đi lại lại, làm sao cô biết được, ai là Ba Dữ, ai là người của cảnh sát Văn?

Nếu có thêm một người, cô đợi nhặt xác em gái.

Sơ Vũ xoay cái cốc, cố che dấu vẻ bất an. Cô nên sớm nhận thức, bóng ma Lục Tử Mặc sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô mới phải.

Vậy thì bọn họ theo dõi cô, cũng do nắm được điểm này. Họ muốn tìm tung tích Lục Tử Mặc thông qua cô. Hoặc giả trong mắt họ, Sơ Vũ căn bản không phải là con tin thuần túy. Họ định vị thân phận của cô thế nào, Sơ Vũ không muốn nghĩ tiếp nữa.

Ít nhất họ đoán đúng, chỉ cần đi theo cô, thế nào cũng lần ra người đàn ông đó.

Ánh mắt Sơ Vũ dừng lại ở trung tâm thương mại đối diện, cô quay đầu nhìn Vu Phong mỉm cười: “Tôi đột nhiên nhớ ra, về nước lâu rồi mà còn chưa mua món quà gì tử tế biếu ông bà. Hôm nay đằng nào cũng đến đây, nếu anh không phiền, tôi muốn đi mua ít đồ, được chứ?”

“Tất nhiên được rồi”.

Vu Phong gọi nhân viên thanh toán tiền, đi đến cửa quán coffee, anh bước nhanh tới mở cửa, rồi đưa cô đi ra ngoài. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn Vu Phong, tỏ ý cảm ơn. Mắt cô liếc vào trong quán, không thấy có người nào đi theo ra. Tuy nhiên, lúc họ đi ngang qua đường, bên vỉa hè có mấy người đang làm việc riêng của mình không hẹn cùng ngẩng đầu lên nhìn họ.

Sơ Vũ và Vu Phong vào trung tâm thương mại, đi lên thang máy. Mấy người vừa nãy quả nhiên đi theo vào. Họ đảo mắt một vòng rồi đi lên bằng thang máy bên cạnh. Những người này chắc là người của cảnh sát Văn.

Vậy Ba Dữ là ai?

Sơ Vũ cảm thấy rất nóng ruột, tuy vậy cô cố tỏ ra bình tĩnh. Thời giờ từng giây từng phút trôi qua. Từ đây đến trường học em gái, ít nhất cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ ngồi xe, đó là chưa kể phát sinh tình hình đột xuất…

“Sơ Vũ!”

Vu Phong quay đầu, cắt đứt dòng suy nghĩ của Sơ Vũ, anh ta chăm chú quan sát cô: “Sắc mặt cô không được tốt lắm, cô không sao đấy chứ?”

“Đột nhiên tôi thấy đau bụng quá”.

Sơ Vũ cầm túi xách che bụng: “Không biết có phải do ăn đồ gì không hợp vệ sinh…Tôi muốn đi nhà vệ sinh một lát…”

“Được”. Vu Phong định đi tìm nhà vệ sinh, Sơ Vũ liếc nhìn xung quanh rồi vỗ nhẹ vào cánh tay anh ta: “Tôi đi bên kia xem sao. Xin anh hãy đợi tôi ở đây một lát”.

Không đợi Vu Phong trả lời, Sơ Vũ bước vội vào beauty salon trên tầng ba. Cô gái tiếp tân lễ phép hỏi Sơ Vũ hai câu rồi khách sáo chỉ vị trí nhà vệ sinh cho Sơ Vũ. Sơ Vũ đi xuyên qua beauty salon, còn kịp nghe thấy tiếng cô tiếp tân: “Xin lỗi anh, chỗ chúng tôi đàn ông không được vào bên trong. Nếu anh đợi bà xã hay bạn gái, mời anh ngồi đợi ở đại sảnh”.

Beauty Salon chia thành từng phòng nhỏ. Sơ Vũ chặn một nhân viên hỏi, ở đây có cửa sau không, cô bị bạn trai đã chia tay bám theo gây chuyện phiền phức. Cô nữ nhân viên mới ngoài đôi mươi nhìn Sơ Vũ rồi quay đầu nhìn Vu Phong ở bên ngoài: “Là anh ta?”.

Sơ Vũ gật đầu, người nhân viên vỗ vai cô: “Chị đi theo hành lang vào bên trong, tận cùng là phòng thay quần áo của nhân viên. Bên cạnh phòng thay đồ có một cái cửa, nối với lối thoát hiểm của trung tâm thương mại. Chị yên tâm, em sẽ giữ anh ta lại, đảm bảo anh ta không bắt được chị”.

“Cám ơn em!”

Sơ Vũ cảm kích quay người bước đi, chỉ lằng nhằng một lúc thôi đã 40 phút trôi qua. Sơ Vũ cảm thấy mồ hôi chảy xuống quần áo cô ướt đẫm. Cô vội vàng xông đến lối thoát hiểm do người nhân viên chỉ dẫn, thuận lợi xuống đến tầng một. Quả nhiên, bên này là cửa ra của Trung tâm thương mại. Sơ Vũ nhanh chóng bắt taxi, lên xe đi mất.

Xe taxi đi chưa đến 10 phút, di động Sơ Vũ kêu. Cô cúi đầu nhìn, thấy số điện thoại của Vu Phong. Sơ Vũ tắt máy rồi bỏ điện thoại vào túi áo, hối hả giục tài xế: “Tôi có việc gấp, phiền anh đi nhanh hơn một chút”.

May mà trên đường không bị kẹt xe, Sơ Vũ nhanh chóng tới trường đại học của em gái. Sơ Vũ hỏi thăm nhà thể dục của trường rồi chạy như bay về hướng đó. Vừa chạy vừa thở hổn hển, cuối cùng Sơ Vũ cũng đến nơi.

Nhà thể dục của trường đại học chia thành hai tầng, tầng một là phòng tập tenis và bể bơi, tầng hai là phòng tập bóng rổ. Sơ Vũ đẩy cửa vào, tầng một không một bóng người, cô vội chạy lên tầng hai. Vừa vào đến nhà tập bóng rổ, Sơ Vũ nghe thấy tiếng người ở bên trên: “Đúng hẹn thật, cô đến rồi?”

Sơ Vũ lập tức quay đầu, bên trên có 4 người đàn ông. Em họ Sơ Vũ nước mắt giàn giụa, bị kẹp giữa hai người đàn ông. Người đàn ông vừa lên tiếng cũng là người gọi điện thoại cho Sơ Vũ. Cô từ từ điều hòa hơi thở, nhìn thẳng vào hắn: “Tôi đã đến rồi, mau thả em tôi ra!”.

“Tất nhiên rồi, chúng tôi cũng chẳng muốn giữ con bé làm gì. Mục tiêu của chúng tôi là cô chứ không phải con bé”.

Người đàn ông cười cười: “Tuy nhiên, chúng tôi phải đưa cô đi khỏi đây an toàn mới có thể thả con bé. Không thể để con bé đi báo tin, cô nói có đúng không?”.

Người đàn ông giơ tay ra hiệu, một tên đứng bên cạnh Đặng Hân rút chiếc khăn tay từ trong túi bịt chặt lên mặt cô bé. Đặng Hân kinh hoàng giãy giụa vài cái, rồi từ từ bị ngất đi. Người đàn ông lại gật đầu với mấy tên đằng sau, cả đám người thả Đặng Hân, lặng lẽ dẫn Sơ Vũ đi xuống dưới.

Nhìn vẻ mặt không thân thiện của đám người này, Sơ Vũ bỗng ngửi thấy mùi nguy hiểm. Cô bất giác cầm túi xách che lên trước ngực: “Lục Tử Mặc muốn các anh đưa tôi đâu?”.

“Lục Tử Mặc?”

Người đàn ông quay đầu nhìn mấy tên ở đằng sau, rồi nhìn sang Sơ Vũ. Hắn đột ngột tiến lại gần giữ chặt cánh tay Sơ Vũ, nở nụ cười thâm hiểm: “Ai bảo cô, chúng tôi là người của Lục Tử Mặc?”

Hết chương 12

Bài trước
Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: