Quan hệ nguy hiểm – Chương 13

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 13: VỰC THẲM

Sơ Vũ không biết mình đã bị nhốt mấy ngày, đôi mắt cô bị bịt chặt, miệng bị dán một miếng băng dính. Chân tay Sơ Vũ ban đầu bị trói ngược ra đằng sau nên rất đau nhức. Dần dần, chân tay cô tê liệt đến mức không còn cảm giác gì nữa.

Mũi Sơ Vũ ngửi thấy vị tanh của nước biển, mặt đất dưới chân dập dà dập dềnh. Sơ Vũ đoán mình bị bắt cóc lên một con thuyền, nhưng cô không rõ mình đang ở đâu.

Mắt đã không nhìn thấy nên thời gian đối với Sơ Vũ không có khái niệm cụ thể. Cô bị trói trong khoang thuyền, không có việc gì để làm, Sơ Vũ bắt đầu nhớ lại toàn bộ thí nghiệm trong suốt quá trình học đại học, với mục đích giảm nhẹ nỗi sợ hãi trong lòng.

Sơ Vũ nhớ đến một tiết học giải phẫu. Cô và bốn bạn nữ được phân thành một tổ. Lần đó, tổ của cô giải phẫu một chú thỏ trắng. Họ tiêm thuốc mê cho con thỏ, sau đó đóng bốn chân thỏ lên bàn mổ. Không hiểu tại sao, mặc dù bọn cô đã tiêm rất nhiều thuốc gây mê nhưng con thỏ vẫn ra sức giãy giụa, phát ra tiếng kêu ai oán. Tiếng kêu của con thỏ thu hút sự chú ý của tổ khác, khiến thầy giáo tức giận, chê bọn cô đến việc gây mê một con thỏ cũng làm không xong.

Cuối cùng, tổ của cô cũng giải quyết xong con thỏ. Khi mổ bụng, cô mới phát hiện con thỏ đó có bảy bào thai rất nhỏ.

Hình như đó là lần cuối cùng Sơ Vũ bị chấn động trước một sinh mệnh. Không biết có phải hành nghề bác sỹ đã lâu, thái độ của Sơ Vũ đối với sự sống chết không giống người bình thường. Không biết từ lúc nào, trái tim cô dần trở nên chai sạn. Mỗi ngày, cô phải đối diện với các loại bệnh nhân khác nhau. Từ trong tiềm thức, Sơ Vũ coi họ không phải là con người, mà chỉ là đối tượng làm việc của cô. Thậm chí khi ở trên bàn mổ, chó mèo, thỏ hay thi thể vớt ra từ bể phooc môn cũng chẳng có gì khác biệt.

Có lẽ vì trái tim cô sắt đá, nên cô mới bị thu hút bởi một thứ phản nghịch, mạnh mẽ, tanh mùi máu. Ngẫm lại mới thấy, Lục Tử Mặc hình như phù hợp với tất cả yếu tố nói trên.

Sơ Vũ cảm thấy rất mệt mỏi, cô không ngừng hồi tưởng, khiến đầu óc hơi quay cuồng. Người trên thuyền không cho Sơ Vũ ăn cơm, chỉ thỉnh thoảng đút cho cô tý nước. Con người trong tình trạng không ăn chỉ uống nước có thể sống nhiều nhất bảy ngày. Dựa theo kiến thức phổ thông này, khoảng thời gian bọn chúng giam cô ở đây sẽ không vượt quá bảy ngày.

Nếu thứ chúng cần là thi thể của cô, thì tại sao chúng lại mất công lên kế hoạch bắt cóc cô?

Nhưng bọn chúng bắt cóc cô để làm gì?

Trong hoàn cảnh tối tăm ẩm ướt, việc duy nhất Sơ Vũ có thể làm là suy đoán và lặp đi lặp lại các ý nghĩ.

Cô không bao giờ có thể ngờ, bọn người bắt cóc cô lại không phải là người của Lục Tử Mặc. Nếu vậy, nếu vậy…

Hình như có một việc gì đó đột nhiên trở nên rõ ràng trong trí óc Sơ Vũ. Tại sao Lục Tử Mặc lại xuất hiện trong đêm tối mưa bão ở đảo Phuket? Đáng tiếc là sau đó, Sơ Vũ mải tìm cách thoát thân nên không lưu tâm đến chuyện này. Rồi lúc đi coi mắt ở quán trà, tự nhiên xuất hiện tên Đại tinh tinh. Nếu anh ta là người của Lục Tử Mặc, có nghĩa Lục Tử Mặc đã sớm biết Sơ Vũ bị theo dõi, nên mới cử Đại tinh tinh đi theo bảo vệ cô?

Hoặc giả, Đại tinh tinh là người Lục Tử Mặc cử đến để giám sát Sơ Vũ, vô tình phát hiện cô gặp nguy hiểm, nên mới ra tay cứu giúp?

Còn về lần hẹn cuối cùng, rõ ràng Lục Tử Mặc nói gặp nhau ở Shiangri-La, sau đó anh ta đột nhiên đến, đưa cô đi nơi khác giam giữ. Còn tên sát thủ xuất hiện ở khu chung cư rốt cuộc là người thế nào?

Sơ Vũ cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung, cô không biết bọn người bắt cô là ai? Lục Tử Mặc tại sao lại đối xử với cô như vậy?

Sơ Vũ đang mải nghĩ ngợi, con thuyền bỗng nhiên rung mạnh rồi dừng lại. Bên trên có tiếng bước chân thình thịch. Sau đó, tóc Sơ Vũ bị kéo ngược lên. Tuy Sơ Vũ vẫn bị bịt mắt, nhưng cô có thể cảm thấy ánh sáng đang chiếu vào người mình. Một người đàn ông đẩy mạnh Sơ Vũ: “Đi theo tôi!”.

Sơ Vũ lảo đảo bước đi và bị lôi mạnh ra khỏi khoang tàu. Một làn gió mát, dịu dàng, mang mùi tanh đặc trưng thổi đến. Miếng vải trên mắt Sơ Vũ đột ngột bị giật ra, ánh nắng chói lòa khiến Sơ Vũ nhức mắt. Cô liền nhắm tịt mắt một lúc, rồi mới từ từ mở ra.

Cô đúng là đang ở trên mặt biển. Trời xanh, mây trắng, biển rộng mênh mông, một chiếc du thuyền sang trọng và mấy chú hải âu bay lượn. Đây đúng là một bức họa đẹp mắt, nhưng với điều kiện người thưởng ngoạn không bị trói tay bịt miệng.

Sơ Vũ nghe thấy đằng sau có tiếng còi tàu, cô quay đầu nhìn thấy cầu ván đang được rút lên du thuyền, cách đó không xa là một con tàu đánh cá cũ kỹ đang đi về hướng khác. Sơ Vũ đoán là cô vừa được đưa từ con tàu đánh cá kia lên du thuyền. Ban nãy cô cảm thấy bước đi lắc lư, chắc là do cô đặt chân lên tấm ván bắc giữa hai con thuyền.

“Cởi trói cho Đặng tiểu thư”.

Có tiếng nói đàn ông khàn khàn vọng đến, thu hút sự chú ý của Sơ Vũ. Trên tầng hai du thuyền cắm một cái ô che nắng cỡ lớn, dưới ô đặt một bàn tròn và hai cái ghế. Trên bàn để đầy đồ ăn ngon, hoa quả và chai rượu vang. Một người đàn ông trung niên tóc vàng béo phệ ngồi trên một cái ghế. Ông ta đeo kính râm lớn, mặc bộ đồ thể thao. Điểm nổi bật nhất trên người đàn ông là chiếc nhẫn kim cương đá quý ở bàn tay trái của ông ta. Nhẫn kim cương khắc một con rắn nhỏ rất sinh động, hai mắt nạm đá quý màu xanh tinh xảo, tạo một vẻ đẹp kỳ bí.

Người đàn ông thấy ánh mắt Sơ Vũ dừng lại ở chiếc nhẫn của mình, ông ta nhếch mép: “Nó đẹp lắm phải không? Không người phụ nữ nào có thể cưỡng lại sự quyến rũ của chiếc nhẫn này. Xin chào Đặng tiểu thư! Tôi là Swift Renault”.

Renault…cái tên này nghe rất quen, Sơ Vũ cúi đầu lục lại trí nhớ. Hóa ra đây là người đàn ông Lục Tử Mặc hẹn gặp hôm đưa cô đi mê cung. Tuy Sơ Vũ đã được cởi trói nhưng chân tay một thời gian dài không hoạt động nên bị tê liệt. Renault ra hiệu cho người đàn ông đứng bên cạnh, tên này lập tức giúp Sơ Vũ kéo cái ghế đối diện với Renault. Renault mỉm cười: “Mời ngồi”.

Sơ Vũ lê gót chân bước tới, đồng thời một tay nắn nắn bàn tay cứng đờ còn lại. Renault đảo mắt từ đầu đến chân Sơ Vũ, mỉm cười: “Đặng tiểu thư không giống như tôi tưởng tượng chút nào. Tôi tưởng người đàn bà Lục Tử Mặc thích phải là loại có da có thịt”.

Renault vừa nói, vừa đưa tay sờ soạng một người đẹp hở ngực đang nằm phơi nắng dưới chân ông ta: “Không ngờ sở thích của Lục Tử Mặc lại “đông phương” như vậy”

Ông ta nói vòng nói vèo cũng chỉ là chê thân hình cô, Sơ Vũ cười nhạt: “Nghe nói bò sữa nước Anh có thân hình rất tuyệt, không biết ngài Renault đã thưởng thức hay chưa?”

Renault ngắn mặt, đột nhiên cười lớn: “Đặng tiểu thư thật biết nói đùa”.

“Tôi không nói đùa với ông”, Sơ Vũ cất giọng bình tĩnh: “Tôi chỉ là có duyên gặp anh ta vài lần chứ mối quan hệ không sâu như ông tưởng”.

Renault không nói gì, chăm chú nhìn Sơ Vũ một lúc rồi mỉm cười: “Nếu cô không phải là bảo bối của Lục Tử Mặc, tại sao lúc ở mê cung hắn lại để cô bên ngoài mộ địa? Con người Lục Tử Mặc rất lạnh lùng tàn nhẫn. Người trên giang hồ chúng tôi đều sợ hắn. Cô có biết tại sao không? Bởi vì hắn không có nhược điểm”.

Renault thoải mái tựa vào ghế, mắt lim dim: “Tôi cũng chỉ mang tâm lý ăn may nên mới cử người theo dõi cô tới đảo Phuket, xem cô có vị trí như thế nào trong lòng Lục Tử Mặc. Thật không ngờ, tên sát thủ lạnh lùng đó lại xuất hiện cứu cô”.

Sơ Vũ sững người, hóa ra lúc ở đảo Phuket, có người định ám sát cô thật, Lục Tử Mặc xuất hiện cũng là để cứu cô. Liệu có phải Lục Tử Mặc cũng tình cờ có mặt ở đảo Phuket, tình cờ biết tin này nên mới đến cứu cô?

Về suy đoán này, Sơ Vũ cũng không thể thuyết phục nổi bản thân.

Sơ Vũ khép mi mắt lặng im một hồi. Đối với Renault, đây chính là sự mặc nhận: “Lục Tử Mặc cũng có nhược điểm”. Renault cười nham hiểm: “Tôi phải tốn bao công sức tìm cách mời Đặng tiểu thư, nhưng người của tôi bị Ba Dữ đánh trọng thương ở quán trà, hẹn cô đi Shiangri-La thì bị Lục Tử Mặc ra tay cướp mất. Đặng tiểu thư, cô thử nói xem nào? Hắn cứu cô hết lần này đến lần khác, hai người chỉ đơn giản là quen biết sơ sơ thôi sao? Theo tôi được biết, Lục Tử Mặc là người vô cùng bận rộn. Nếu không phải người hắn quý trọng, liệu hắn có suốt ngày lượn lờ xung quanh cô không?”

Sơ Vũ không thể thốt một tiếng nào, những lời nói của Renault khiến cô chấn động. Lục Tử Mặc đúng là kẻ lừa đảo! Sơ Vũ vừa thấy bi ai, vừa hết sức phẫn nộ. Anh ta nói đoạt cô từ tay Nhị ca vì cảm thấy cô mới lạ, bỏ mặc cô ở mê cung vì cô vướng chân vướng cẳng, lúc muốn chiếm đoạt thân thể cô, lúc lại lạnh lùng tàn nhẫn. Đúng là tên lừa đảo, tên lừa đảo!

Sơ Vũ cảm thấy mắt mờ hẳn đi. Hóa ra…là như vậy, mỗi khi cô gặp nguy khốn, anh đều xuất hiện cứu cô. Từ lần đầu tiên tình cờ gặp gỡ ở siêu thị, lần nào cũng là Lục Tử Mặc…

“Có thể đoạt trái tim của người đàn ông như vậy, Đặng tiểu thư đúng là người không tầm thường”, Renault nhìn Sơ Vũ bằng ánh mắt thâm hiểm: “Tôi nghi ngờ không biết Đặng tiểu thư có phải là thiên tài trong lĩnh vực nào đó?”.

Lại ăn nói vòng vo về việc cô có tài ở trên giường? Sơ Vũ ngẩng đầu, tức đến mức đỏ ửng mặt: “Tôi đã nói rồi, tôi và Lục Tử Mặc không có quan hệ gì cả. Tin hay không tùy ông!”.

“Tin hay không cũng chẳng sao cả”, Renault cười lớn: “Đã mời được Đặng tiểu thư đến đây, tự nhiên tôi sẽ mời được Lục Tử Mặc. Khi nào họ Lục đến, mọi chuyện sẽ rõ ràng ngay thôi”.

Ông ta đã báo cho Lục Tử Mặc biết? Sơ Vũ cảm thấy rất căng thẳng, ý nghĩ của cô hỗn độn. Một mặt, Sơ Vũ mong Lục Tử Mặc đến. Nhưng nếu anh đến, chẳng phải là thừa nhận cô rất quan trọng với anh hay sao? Mặt khác hy vọng anh không đến. Nếu Lục Tử Mặc đến, anh sẽ phải đối mặt với nguy hiểm và sự uy hiếp không thể tưởng tượng. Renault chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Lục Tử Mặc.

Lục Tử Mặc liệu có đến không?

Sơ Vũ thất thần. Mặc dù nghe Renault phân tích, nhưng Sơ Vũ vẫn không cho rằng cô đặc biệt quan trọng với Lục Tử Mặc đến mức anh ra sức bảo vệ cô. Có lẽ, anh chỉ muốn trả ơn cô cứu mạng anh. Nếu là như vậy…

Sơ Vũ không cần nghĩ ngợi lâu, từ xa xa xuất hiện một du thuyền màu xanh nước biển rẽ sóng lao tới. Nhận được tin báo, Renault gật đầu rồi cầm ống nhòm đến bên thành tàu nhìn về phía du thuyền kia. Sau đó, ông ta quay lại cười với Sơ Vũ: “Đặng tiểu thư, cô có muốn thưởng thức cảnh đẹp không?”

Sơ Vũ từ từ đứng dậy bước xuống mạn tàu. Cô nhận ống nhòm từ tay Renault và nhìn về phía trước. Hình bóng một người đàn ông đứng ở mũi tàu bên kia dần dần hiện rõ. Anh đứng thẳng người đón gió biển, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt dõi về hướng này.

Lục Tử Mặc.

Sơ Vũ chậm rãi bỏ ống nhòm xuống. Renault nhìn sắc mặt trắng bệch của Sơ Vũ, cười đắc ý: “Đặng tiểu thư còn tiếp tục giả bộ nữa?”

Sơ Vũ nhìn về mặt biển xa xa, cuối cùng cũng nổi cơn thịnh nộ. Cô lấy hết sức bình sinh hét to bằng tiếng Trung: “Lục Tử Mặc! Anh là tên khốn khiếp. Tại sao anh thích tôi mà không nói cho tôi biết? Tôi hận anh!”.

Du thuyền phóng với tốc độ nhanh, chớp mắt đã tiến lại gần. Sơ Vũ thấy Lục Tử Mặc ở trên con thuyền đối diện nhìn cô chăm chú, miệng từ từ nở nụ cười bất lực.

Hết chương 13

Advertisements
Để lại phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: