Quan hệ nguy hiểm – Chương 3

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương ba: Tiệc Hồng Môn

Gặp phải loài cầm thú chắc chết, gặp phải loại biến thái sống không bằng chết. Sơ Vũ lặng lẽ so sánh sự khác biệt giữa hai bên. Lùi một bước vấp phải âm tào, tiến một bước rơi xuống địa ngục. Nếu chỉ còn đường chết, Sơ Vũ không nhất thiết hy sinh sự trong trắng của mình. Trong giây lát, Sơ Vũ quyết định bảo vệ trinh tiết, đến lúc gặp Diêm vương, ít ra cô còn có thể được phong Liệt nữ.

Người đàn ông quỳ đầu gối trên giường, nhìn về phía cô. Sơ Vũ đang nằm thẳng người nhẹ nhàng nhấc một chân lên, chuẩn bị đạp anh ta một phát ở góc độ thích hợp. Nào ngờ, cô vừa động đậy, bàn tay anh ta đã sờ vào đùi cô, ngón tay dài mờ ám trượt qua bề mặt quần bò, hơi dùng sức giữ chặt đầu gối của cô. Ánh mắt Lục Tử Mặc vẫn lạnh lùng, nụ cười không thay đổi, anh ta mở miệng: “Chúng ta nên bắt đầu từ đâu đây, Hạt mưa nhỏ?”.

Đã không thể đối kháng trực tiếp thì phải dùng mưu, trong đầu Sơ Vũ hiện ra vô số phương án. Đáng tiếc, trong lúc cô còn chưa chọn được phương án nào. Người đàn ông trước mặt đột nhiên lao người đến, đè cô xuống dưới.

Sau một giây bị đè nặng với cảm giác bị chiếm hữu mạn mẽ, cơ thể của Sơ Vũ bị người đàn ông ôm chặt xoay lại một cách dứt khoát, trở thành cô ở trên, anh ta ở dưới. Sơ Vũ ra sức giãy giụa. Cô cảm thấy phần thắt lưng và sau đầu đồng thời bị giữ chặt, người đàn ông dùng sức kéo cô về phía anh ta. Cô cảm thấy bàn tay nguy hiểm của anh ta từ phía lưng lần vào trong áo cô, rồi di chuyển lên phía trên, khiến cô run rẩy.

“Thế này được không?”.

Lục Tử Mặc ngẩng đầu, cất giọng nói trầm ấm bên tai cô. Hơi thở nóng rực của anh xuyên qua vài sợi tóc thổi vào, khiến Sơ Vũ như đụng phải lửa, gương mặt cô bỗng chốc đỏ bừng. Đúng lúc này, cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra. Có người dừng lại trước cửa, cười nói: “Còn sớm vậy đã bận rộn rồi, làm phiền việc tốt của hai người”

Lục Tử Mặc bỏ Sơ Vũ ra rồi đứng đậy, cười cười “Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi. Kim Gia có dặn dò gì không?”

Lục Tử Mặc vừa buông tay, Sơ Vũ lập tức ngồi dậy. Cô đỏ mặt chỉnh đốn lại quần áo của mình. Bàn tay và cơ thể cô do căng thẳng và ngượng ngùng nên không thể khống chế sự run rẩy. Người đến không phải là ai khác, mà chính là Nhị ca. Nhị ca đưa mắt về Sơ Vũ, dừng lại trên người cô và cười lớn “Kim Gia nói chuyến hàng đi Bangkok lần này, tuy xảy ra chút rắc rối nhưng coi như giải quyết êm đẹp. Vì vậy, hôm nay ông ấy tụ tập anh em ở Đông hoa viên. Chuyện như thế này làm sao có thể thiếu Tam đệ. Nhị ca tôi tự ý đến thông báo, chú không trách tôi đấy chứ?”

“Nhị ca mất công quá”. Lục Tử Mặc cười nhạt: “Những việc nhỏ như thế này chỉ cần bảo anh em đến thông báo một tiếng là được. Cần gì Nhị ca phải đích thân đi?”.

Nhị ca không trả lời, nhìn Sơ Vũ đã chỉnh đốn quần áo xong: “Con bé này có mùi vị không tồi đấy chứ?”

Tử Mặc nghe nói vậy liền quay người nhìn Sơ Vũ, miệng cười nhếch mép. Tử Mặc đột nhiên vươn tay khiến Sơ Vũ giật mình. Anh ta nhẹ nhàng khoác vai Sơ Vũ: “Hạt mưa nhỏ, đưa em đi mở rộng tầm mắt”. Nói xong, anh vác Sơ Vũ lên vai sải bước dài ra khỏi phòng, giống như hơn 50kg trọng lượng không hề tồn tại.

Bị người khác vác đi quả thực không dễ chịu chút nào. Có điều, Sơ Vũ cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Coi như là cô tạm thời thoát khỏi nguy hiểm. Lục Tử Mặc vác cô đi đến Đông hoa viên. Chưa vào bên trong, đã thấy có tiếng cười và tiếng hút sáo của đám đàn ông. Lục Tử Mặc đưa Sơ Vũ đến thẳng vị trí trung tâm, mới thả cô xuống. Bàn tay anh ôm chặt eo Sơ Vũ, cúi người cung kính chào người ngồi ở trên: “Kim Gia”.

“Lão tam, cậu lấy người đàn bà này ở đâu ra vậy?”

Bên trên có tiếng nói hơi già nua. Sơ Vũ ngẩng đầu, phía bắc của hoa viên bày ba chiếc ghế gỗ nặng trạm trổ hoa văn. Ngồi ở giữa là một người đàn ông mặc áo vàng thêu con chim công khá lớn. Ông ta ngoài 60, tóc đốm bạc. Đáng chú ý nhất là trán bên trái của ông ta có một vết sẹo chạy thẳng xuống đến mũi.

“Đây là người Nhị ca đem từ Chiang Rai về. Tôi thấy vừa mắt, nên Nhị ca nhường lại cho tôi”.

Tử Mặc cười cười. Kim Gia gật gật đầu, thể hiện thái độ không có hứng thú với xuất thân của Sơ Vũ. Ông ta vẫy tay “Đã đến rồi thì ngồi xuống đây đi!”.

Tử Mặc đưa Sơ Vũ lên chỗ ngồi bên trái. Nhị ca đến sau ngồi vào ghế bên phải. Đám đàn ông phía dưới ngồi thành vòng tròn. Một người đàn ông bước lên, tay cầm một cái khay bằng vàng ròng, bên trên đặt một khẩu súng. Hắn giơ khay vàng lên cao “Mời Kim gia khai lễ”.

Bên dưới đồng loạt phát tiếng “Mời Kim Gia khai lễ”.

Kim Gia gật đầu, bước đến bên người đàn ông , phất tay áo rộng cầm khẩu súng lên. Bên cạnh có một người đàn ông khác cầm bó đuốc chưa đốt bước đến, hai tay cung kính đưa về phía Kim Gia. Kim Gia cầm súng hướng về bó đuốc rồi bấm cò. Hóa ra đó là một khẩu súng bật lửa. Bó đuốt tẩm đầy xăng cháy phừng phừng. Người đàn ông cầm bó đuốc, bước về đống gỗ cao hơn 3m ở trung tâm hoa viên rồi ném vào đó. Đống gỗ bén lửa ngay lập tức, phát sáng tới từng góc nhỏ của hoa viên.

Khi lửa bốc cháy, một đoàn cô gái mặc váy nhiều màu, đầu đeo chuông bạc bước vào. Lúc này, đám đàn ông cầm nhạc cụ đứng vòng ngoài bắt đầu diễn tấu. Đoạn nhạc có tiết tấu vui vẻ, các cô gái nhảy múa theo điệu nhạc. Tiếp đó, một đoàn các cô gái mặc vái Thái màu trắng tiến vào dâng rượu thịt. Không khí hoa viên bỗng chốc nóng rực.

Sơ Vũ quan sát thấy, phụ nữ ở đây đều mặc váy Thái đơn giản, giữ thái độ trầm mặc. Không bao lâu sau, lại có một đám cô gái mặc váy Thái nhiều màu bước vào. Họ hóa trang đậm, tất cả đều cao ráo xinh đẹp. Sau khi vào trong, họ đi vòng quanh đám đàn ông. Nếu được chọn, họ sẽ bị bàn tay đàn ông kéo ra khỏi đội hình một cách thô lỗ. Nhưng họ không hề phản kháng, còn mỉm cười và lao vào lòng những người đàn ông đó, mặc cho bàn tay sờ soạng. Luồng không khí nguyên thủy bắt đầu lan tỏa khắp hoa viên. Trong đầu Sơ Vũ nhảy ra một từ: “biển rượu rừng thịt”.

Ba vị trí bên trên đều có một cô gái váy trắng yên lặng quỳ xuống rót rượu gắp thức ăn. Những cô gái này đều cúi mặt, tư thế trang nhã, rõ ràng không xa lạ với cảnh tượng bên dưới. Lục Tử Mặc im lặng ngồi uống rượu. Tuy là một chén sứ nhỏ nhưng anh ta cũng uống đến bảy tám chén. Sơ Vũ bị anh ta kéo đến bên, ấn xuống ngồi bên cạnh chân anh ta, chống lên đầu gối anh ta như nô lệ. Nhìn bộ dạng cô có vẻ ngoan ngoãn, nhưng thật ra trong lòng đương sự mới biết rõ.

Sơ Vũ hơi động đậy. Bàn tay giữ chặt lấy cô rắn như sắt thép khiến cô hơi đau.

“Hạt mưa nhỏ, sao em không ăn gì cả? Cả ngày nay bụng em trống rỗng phải không. Em mà đói ra đấy, tôi sẽ đau lòng lắm”.

Sơ Vũ cuối cùng đầu hàng, tự động ngồi ngoan ngoãn. Anh ta cười: “Hay là thức ăn không hợp khẩu vị của em?”

Sơ Vũ ăn thế nào được chứ? Nhìn chiếc bàn đầy thức ăn trước mắt, cái bụng rỗng suốt một ngày của Sơ Vũ đã phát ra tiếng kháng nghị từ lâu. Dù thế nào, ăn no mới có tinh thần kháng cự sự hành hạ của anh. Nhưng cô vừa động đậy đã bị anh ta trấn áp. Bây giờ lại còn hỏi, tại sao cô không ăn?

“Mở miệng ra!”.

Lục Tử Mặc ra lệnh, rồi gắp một miếng thịt gà thơm nức vào miệng Sơ Vũ. Sơ Vũ liếc người đàn ông, thỏa mãn lời anh ta và dạ dày của cô. Cô không phản kháng, ngoan ngoãn mở to miệng. Lục Tử Mặc đưa miếng thịt vào miệng cô giống như cho chó con ăn. Sau đó, anh ta nói “Đến lượt em”.

Gì hả? Sơ Vũ ngậm miếng thịt gà ngồi lặng, không hiểu ý của anh ta. Lục Tử Mặc quay đầu nhìn cô hầu nữ bên cạnh, vẫy vẫy tay. Cô gái đứng dậy cúi người hình cung, đi lùi về phía sau. Lục Tử Mặc đợi cô hầu nữ lui ra. Ánh mắt anh ta đảo một vòng bàn thức ăn, rồi quét qua Sơ Vũ nhíu mày.

Sơ Vũ tránh ánh mắt thách thức của Lục Tử Mặc, nhìn về phía dưới. Sau đó, cô đỏ mặt quay đầu lại. Cảnh tượng phía dưới khiến cô không thể chấp nhận nổi. Sơ Vũ đột nhiên nhận thức ra bản thân đã bị bắt, có lẽ đời cô sẽ kết thúc ở nơi này, bị người đàn ông trước mặt chơi cho đến chết, hoặc bị anh ta chơi chán, rồi ném cho đám thuộc hạ dày vò. Những người đàn ông ở đây không phải là người bình thường, mà là loài lang sói da người. Bọn họ coi mạng người như cỏ rác, hoàn toàn không thể dùng tiêu chuẩn đạo đức quan, giá trị quan của người bình thường. Thế mà cô còn vọng tưởng có thể thoát khỏi nơi này, còn giữ sự bình tĩnh chó chết.

Sơ Vũ cảm thấy đau mặt, hóa ra Lục Tử Mặc đang bóp chặt gương mặt cô. Hành động này thu hút sự chú ý của Nhị ca ngồi cách đó không xa. Hắn không chọn bất cứ người phụ nữ nào, chỉ lặng lẽ ngồi uống rượu. Thấy hành động này của Lục Tử Mặc, hắn mở miệng “Tam đệ, nếu chú không muốn chơi con bé đó thì đừng lãng phí nữa. Anh em lâu lắm không được nếm hàng tươi mới rồi”.

Câu nói không nặng không nhẹ, truyền đến tai tất cả những người đàn ông có mặt. Sơ Vũ cứng người. Cô có thể cảm thấy mọi ánh mắt đang dồn về phía mình.

Lục Tử Mặc không mở miệng, nhìn Sơ Vũ lạnh lùng. Sơ Vũ run rẩy, nhẹ nhàng giơ tay, gắp một miếng thức ăn trên bàn đưa đến trước mặt Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc lặng yên trong giây lát, rồi mở miệng, nuốt miếng thức ăn và cả ngón tay Sơ Vũ. Chiếc lưỡi nóng rực cắn nhẹ ngón tay Sơ Vũ, khiến cô vừa cảm thấy tê vừa cảm thấy ngưa ngứa, toàn thân có phản ứng sinh lý bình thường. Sơ Vũ nhanh chóng cúi mày. Lục Tử Mặc thả tay Sơ Vũ, thuận tay ôm Sơ Vũ vào lòng, ngẩng đầu nhìn Nhị ca: “Hạt mưa nhỏ đáng yêu như vậy. Tôi yêu thương còn không kịp. Sao có thể dễ dàng chơi chán chứ?”. Nói xong, anh quét mắt một lượt: “Người phụ nữ này, trước khi tôi cho phép, không một ai được động đến cô ấy, rõ chưa?”

Nếu lão tam thích, thì tìm vài cô gái nhà lành đưa đến phòng của cậu”. Kim Gia bây giờ mới mở miệng: ” Chỉ một người đàn bà thì bị cậu chơi đến chết còn gì?”

Bên dưới dội tiếng cười lớn. Lục Tử Mặc lắc đầu, cười với Kim Gia “Chơi con gái nhà lành thật sự, mới có cảm giác đạt thành tựu. Kim Gia! Lão tam tôi hôm nay xin rút lui trước. Kim Gia sẽ không trách tội chứ?”

“Đi đi! Hiếm có dịp Lão tam phong lưu” Kim Gia cười thông cảm. Lục Tử Mặc không nói thêm lời nào, ôm Sơ Vũ quay lại con đường cũ.

Lục Tử Mặc nhanh chóng đưa cô về phòng, đặt cô lên giường, quay người cởi quần áo một cách gấp gáp. Trong phòng chỉ có một ngọn đèn gió. Ánh sáng màu vàng cam hất lên cơ thể tráng kiện của người đàn ông. Thân hình anh cao lớn, cơ bắp rắn chắc. Anh gần như cởi hết đồ, bước đến cửa sổ thổi tắt ngọn đèn. Bóng hình cao lớn trầm mặc bên cửa sổ một giây lát rồi nhẹ nhàng đi về phía giường.

Từ lúc vào phòng, Sơ Vũ gần như hóa đá. Người đàn ông cao lớn đến bên cạnh cô. Mặc dù không nhìn thấy, nhưng nhiệt độ tỏa ra từ cơ thể anh ta và không khí nguy hiểm đã bao trùm lên người cô. Sơ Vũ cảm thấy nặng đầu, khiến cô giật mình. Bàn tay của Lục Tử Mặc bắt đầu cởi áo cô. Sơ Vũ không giãy giụa, cũng không phản kháng, để mặc người đàn ông cởi áo ngoài và áo lót của cô, rồi cởi luôn quần bò của cô.

Trong đêm tối, toàn thân Sơ Vũ hoàn toàn lộ ra ngoài bộ phận quan trọng nhất. Thế nhưng, Lục Tử Mặc đột ngột dừng tay. Sơ Vũ cảm thấy chiếc giường lún xuống. Anh ta đã nằm xuống, không hề động đến cô, chỉ nói hai từ “Ngủ đi”.

Sơ Vũ bỗng cảm thấy lạnh, một chiếc chăn tơ lụa lập tức đắp lên thân hai người. Cô ra sức lùi lại phía sau, muốn tránh ra người đàn ông. Cô không biết anh ta định giở trò gì. Anh ta làm vậy nhưng lại không động đến cô. Rốt cuộc anh ta muốn hành hạ cô kiểu gì?

Giường rộng đến mấy cũng có giới hạn. Sơ Vũ nhanh chóng lùi tới mép giường. Sơ Vũ cứng người. Cô không dám có thêm động tác chọc giận Tử Mặc. Trong bóng tối phát ra tiếng cười khẽ. Lục Tử Mặc lại lên tiếng “Tôi đã từng nói tôi là người bất lực. Tất nhiên tôi sẽ không động đến em. Chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ bảo đảm sự an toàn của em. Nhưng Hạt mưa nhỏ này! Nếu em đã không thể hiến thân cho tôi, thì em phải động não, xem làm thế nào mới khiến tôi vui. Nếu tôi thật sự thích em, tôi sẽ đưa em về Chaing Rai cũng không biết chừng”.

“Còn bây giờ…”

Bàn tay Sơ Vũ bị nắm chặt, rồi bị Tử Mặc kéo lại gần. Mùi vị đàn ông của anh trong giây lát rất gần bên cô. Tử Mặc nói lạnh lùng “Hãy an phận ngủ yên cho tôi!”

Hết chương 3

Advertisements
Để lại phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: