Quan hệ nguy hiểm – Chương 6

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 6: TẤM LƯNG ẤM ÁP

Sơ Vũ lần đầu tiên làm công việc vi phạm nghiêm trọng quy định kể từ khi cô trở thành bác sỹ đến nay, đó là tiến hành ca mổ “ngoài luồng”.

Lục Tử Mặc bị trúng đạn. Sau khi mắng cô là con ngốc xong, anh liền ngất đi. Sơ Vũ gọi điện cho một đồng nghiệp cô chơi thân nhất, đến giúp cô đưa Lục Tử Mặc về nhà mình. Sau khi đơn giản tiến hành xử lý và cầm máu vết thương, Sơ Vũ lấy áo complet che lên người Tử Mặc. Sơ Vũ không thể đưa Lục Tử Mặc đến bệnh viện.

Theo quy định, một khi người bị trúng đạn phải báo cho cảnh sát. Với thân phận của Lục Tử Mặc, đưa anh ta đến bệnh viện thà để anh ta chết vì mất máu quá nhiều cho xong.

Ca mổ diễn ra trong hơn một tiếng đồng hồ. Chỉ có một mình Sơ Vũ, cô vừa là bác sỹ phẫu thuật, vừa là trợ lý gây mê, vừa là y tá. Cũng may mà vết thương không đến nỗi nào. Lục Tử Mặc tương đối gặp may, viên đạn nằm ở huyệt không gần phổi, chỉ cần nhích sang một tý, viên đạn sẽ xuyên thủng lá phổi của anh ta, chết là cái chắc.

Sau khi ca mổ kết thúc, Sơ Vũ toát mồ hôi như tắm. Một mặt, cô rất mệt mỏi. Mặt khác, cô không tránh khỏi căng thẳng, tinh thần tập trung cao độ. Chuyện này đã đi ngược lại nguyên tắc làm người của Sơ Vũ. Cô nên báo cảnh sát mới đúng. Nhưng Sơ Vũ không thể làm vậy.

Coi như báo ơn Tử Mặc, Sơ Vũ cố quên đi cảm xúc không rõ ràng trong lòng, lặng lẽ thu dọn dụng cụ. Người đàn ông ngủ rất say. Căn phòng cô đơn giản, không sang trọng như phòng của anh ta ở sơn trại, với chiếc giường bốn người ngủ không hết. Thân hình cao lớn của anh ta gần như chiếm hết chiếc giường đơn của cô. Sơ Vũ bước đến bên tường, mở cửa sổ. Bên ngoài là bóng hoàng hôn rực rỡ.

Một ngày đã trôi qua.

Người đàn ông nằm trên giường tuy không động đậy, nhưng không thể xóa bỏ cảm giác tồn tại mãnh liệt của anh. Quạt trần trên trần nhà không ngừng quay, nhìn lâu sẽ có cảm giác chóng mặt. Sơ Vũ trở mình trên nền đất. Cô lấy một cái chăn giải xuống đất nằm. Khí nóng từ cửa sổ, từ tường nhà, từ bốn phương tám hướng thổi đến, khiến tâm trạng Sơ Vũ càng bức bối.

Sơ Vũ không thể ngủ nổi, lăn đi lăn lại trên mặt đất một lúc. Cuối cùng, cô đứng dậy xem Lục Tử Mặc thế nào. Vừa bước lại gần anh ta, cổ Sơ Vũ bỗng dưng bị siết chặt. Sơ Vũ gần như không thể thở nổi. Trong bóng tối, Lục Tử Mặc mở mắt nhìn cô.

Ánh mắt của Lục Tử Mặc tràn đầy sát khí. Bỗng dưng, Sơ Vũ cảm thấy người đàn ông này như Tula đến từ địa ngục, có thể hủy diệt mọi thứ tiếp xúc với anh ta. Thế nhưng, bàn tay của Lục Tử Mặc dần thả lỏng. Sát khí trong mắt anh ta dần biến mất. Bàn tay đang siết cổ Sơ Vũ trở nên dịu dàng xoa nhẹ, rồi sờ lần xuống dưới một cách ám muội. Ngón tay dài của Tử Mặc dịu dàng đậu trên ngực Sơ Vũ, rồi rời khỏi thân thể cô. Lục Tử Mặc nằm yên lặng ngắm nhìn cô.

Sơ Vũ dường như bất động. Tử Mặc nhìn Sơ Vũ hồi lâu, đột nhiên lên tiếng: “Hạt mưa nhỏ! Em tốt bụng hơn tôi tưởng nhiều”.

Tử Mặc khôi phục lại bộ dạng bỡn cợt như trước. Sơ Vũ vẫn chưa hết sợ hãi trong lòng, nhưng khi nghe anh ta nói chuyện, cô cảm thấy yên tâm phần nào. Sơ Vũ gật đầu: “Tốt lắm, nói như vậy chứng tỏ anh chưa đến nỗi chết”.

“Tôi còn chưa chính thức gần gũi thân mật với em, sao có thể dễ dàng chết được?”

Tử Mặc trả lời một cách thoải mái, đứng dậy một cách nặng nề. Vết thương bị động đau đến mức sắc mặt anh trắng bệch. Nhưng Tử Mặc vẫn cười cười “Nhìn không ra, tay nghề của em cũng không tồi, Hạt mưa nhỏ!”.

“Gần gũi thân mật?” Sơ Vũ đứng thẳng người, cúi xuống nhíu mày nhìn Tử Mặc: “Tôi còn nhớ, có người nói với tôi bị bất lực (bất năng nhân đạo)? Thân mật ư, đây là vấn đề “kỹ thuật” đấy nhé!”.

Tử Mặc cất tiếng cười trầm trầm, nhìn thẳng vào Sơ Vũ: “Sao tôi lại không phát hiện ra, Hạt mưa nhỏ của tôi là một con mèo có móng vuốt sắc nhỉ? Ban đầu thấy em dịu dàng lắm cơ mà, hóa ra chỉ là giả bộ thôi sao?”

Sơ Vũ quay người quyết định không thèm để ý đến Lục Tử Mặc. Người đàn ông này không biết làm trò gì, suýt nữa mất mạng còn có tâm trạng ngồi đó đùa giỡn. Sơ Vũ đi về phía ấm nước lạnh tự rót cho mình cốc nước. Chỉ cần nghĩ đến cảnh bàn tay nhuốm đầy máu ở Pub, cô không khỏi run rẩy. Nếu lúc đó cô không tình cờ nhìn thấy và đi theo Tử Mặc. Nếu lúc đó không gặp anh ta ở nhà vệ sinh, có phải anh ta chết rồi không?

“Có điều bất lực cũng phân thành hai loại. Một loại thuộc về sinh lý, loại này đến Đức phật cũng không cứu nổi. Một loại về mặt tâm lý. Dù như vậy cũng không phải là tuyệt đối. Có người gặp phải tình huống kích thích đặc biệt nào đó sẽ trở lại bình thường. Nhìn vào mức độ biến thái của anh, lúc anh sắp mất mạng cũng là lúc anh hưng phấn nhất. Điều này, tôi hiểu rõ hơn ai hết. Phân tích của tôi có đúng không?”

Sơ Vũ nói nhanh để che dấu nỗi bất an trong lòng. Cô vừa quay người lại, giật mình khi thấy Tử Mặc gắng gượng đứng ở ngay phía sau lưng cô. Đúng lúc cô quay lại, anh ta gần như ngã vào người cô.

Sơ Vũ theo phản ứng đỡ Tử Mặc, cô bỗng cảm giác vùng eo mình ấm nóng hẳn. Hóa ra, Sơ Vũ bị Tử Mặc ôm chặt vào lòng: “Đừng sợ, Sơ Vũ! Chẳng phải tôi vẫn còn sống hay sao?”.

Sơ Vũ trầm mặc. Anh ta dễ dàng nhìn ra nỗi bất an trong lòng cô. Cảm nhận được sự trầm mặc của Sơ Vũ, Lục Tử Mặc lùi lại một bước nhìn cô: “Tôi không dễ dàng chết như vậy đâu”.

“Nếu anh không điều trị tử tế thì khó nói lắm!”.

Sơ Vũ đẩy người đàn ông ra. Nhìn gương mặt trắng bệch của anh, Sơ Vũ lại không nhẫn tâm tiến lên đỡ anh ta. Tử Mặc cúi đầu nhìn cô cười “Hạt mưa nhỏ của tôi quả nhiên là người có lương tâm”.

“Anh đứng dậy làm gì?”

Sơ Vũ nhăn mặt, không muốn người đàn ông này đắc ý quá. Lục Tử Mặc ngượng ngập một lát: “Tôi…tôi muốn đi đại tiện”.

Gương mặt Sơ Vũ ửng đỏ: “Tôi sẽ dìu anh vào nhà vệ sinh”.

Ăn uống ỉa đái là chuyện đại sự trong đời người, có gì phải ngại chứ. Hơn nữa, đối phương lại là bệnh nhân. Sơ Vũ tự lên lớp bài giảng tâm lý. Cô chỉ cần coi anh ta là bệnh nhân bình thường, quên đi chuyện anh ta là Lục Tử Mặc thì được rồi.

Lục Tử Mặc gần như không thể động đậy. Đứng dậy đi lại rất miễn cưỡng. Chỉ đứng vài phút mà đến môi anh ta cũng trắng bệch. Hai người đứng trong nhà vệ sinh một lát. Sơ Vũ quay đầu ra bên ngoài: “Tôi, tôi đỡ anh, anh muốn đại tiện thì nhanh lên”.

Sơ Vũ đỡ anh ta một lúc chẳng thấy động tĩnh gì. Dù sao người đàn ông này cũng nặng tám chục cân chứ ít gì. Sơ Vũ cảm thấy cánh tay hơi tê liệt: “Rốt cuộc anh có đi không hả?”

Lục Tử Mặc khóc dở mếu dở: “Lúc em đi đại tiện, có người sống đừng đằng sau em, liệu em có đi nổi không?”.

Sơ Vũ không nhịn được tiếng cười, nhưng cô nhanh chóng đè nén: “Tôi không nghe thấy là được gì chứ gì. Hơn nữa, tôi là bác sỹ, còn anh là bệnh nhân, đừng có nghĩa phức tạp quá!”.

Cuối cùng Tử Mặc cũng đi xong, Sơ Vũ đỡ Tử Mặc về phòng. Cô tình cờ nhìn thấy một bộ phận của người nào đó đang dựng đứng. Sơ Vũ đỏ mặt, giả bộ như không thấy. Lúc còn ở sơn trại, anh ta và cô gần như lõa thể ngủ cùng giường cả đêm cũng không xảy ra chuyện. Bây giờ sao lại…Lẽ nào Tử Mặc gặp phải hoàn cảnh như thế này mới nảy sinh phản ứng mãnh liệt?

Sơ Vũ cố gắng không nghĩ đến chuyện “đen tối”, lặng lẽ dìu Tử Mặc về giường. Lần này, Tử Mặc yên lặng về giường nằm mà không nói một câu nào. Chỉ đứng dậy một lúc, Tử Mặc đã tiêu hao nhiều sức lực. Tử Mặc nằm trên giường nhìn Sơ Vũ dọn dẹp qua loa rồi nằm xuống đất ngủ. Hai người đều giữ yên lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay vù vù trên trần nhà.

Sơ Vũ có thể cảm giác thấy Tử Mặc chăm chú nhìn cô trong bóng tối. Cảm giác này khiến cô bất an. Sơ Vũ nằm quay lưng về phía người đàn ông. Lục Tử Mặc bị thương nặng, nhất thời chắc chắn không thể rời khỏi nhà cô. May mà dịp lễ té nước, Sơ Vũ được nghỉ hai ngày nên có thể ở nhà chăm sóc Tử Mặc.

Hết ngày nghỉ đến ngày đi làm thì phải làm sao? Một khi cô đã vào công việc thì bận tối mũi tối mắt. Vết thương của Tử Mặc cần xử lý, cần thay thuốc, cần tiêm kháng sinh định kỳ. Đặc biệt là lúc thời tiết nóng bức như thế này, không cẩn thận, vết thương dễ bị sưng mủ, lở loét. Sơ Vũ nghĩ ngợi một lúc, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, hai người bị tiếng ồn ào bên ngoài làm thức giấc. Sơ Vũ mở mắt, thấy Lục Tử Mặc đang nằm dựa lên đầu giường, chăm chú nhìn cô: “Chào em!”

“Chào anh!”.

Sơ Vũ nhanh chóng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Trong buổi sáng sớm, đôi mắt Tử Mặc sáng lấp lánh khiến tim cô đập mạnh. Sơ Vũ tạt nước lạnh lên mặt, tự nhủ bản thân phải bình tĩnh, nhất định phải giữ bình tĩnh.

Khi Sơ Vũ trở về phòng, Tử Mặc đang ngồi trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh ta lim dim mắt. Không hiểu tại sao, một tầng sát khí lạnh lùng lại bao vây lấy anh ta. Sơ Vũ đứng ở cửa nhà vệ sinh ngắm nhìn Tử Mặc. Cô bỗng dưng cảm thấy Tử Mặc vô cùng cách xa. Cho dù bây giờ anh xuất hiện trong cuộc sống của cô thật sự, liệu cô có thể lưu giữ anh ta bao lâu?

Cô và anh vốn là hai đường thẳng song song không liên quan, vô tình cắt nhau, rồi cuối cùng cũng quay lại vị trí ban đầu mà thôi.

“Người cùng em đưa tôi về hôm qua là ai?”

Lục Tử Mặc đột nhiên lên tiếng. Sơ Vũ cứng người. Lúc đó, cô tưởng anh ta đã hôn mê. Lục Tử Mặc quay đầu, quét ánh mắt lạnh lùng về phía Sơ Vũ: “Đồng nghiệp của em?”

“Anh ấy chỉ là một y tá bình thường. Vì hàng ngày ở bệnh viện tiếp xúc nhiều…Anh ấy không biết gì cả…Anh ấy…là người tốt”.

Sơ Vũ vội vàng giải thích. Cô không hiểu tại sao, tự nhiên cô lại thêm câu cuối cùng. Lục Tử Mặc trầm ngâm nhìn cô. Sơ Vũ nắm chặt bàn tay mình, tim đập thình thịch. Cô đang lo lắng điều gì? Người đàn ông này bây giờ vẫn đang bị thương, còn ở chỗ cô. Muốn làm việc gì cũng cần cô giúp. Cô còn lo lắng gì chứ?

Sơ Vũ không thể khống chế cảm giác lạnh toát tự đáy lòng. Lục Tử Mặc tiếp tục nhìn cô, rồi đột nhiên mỉm cười. Nụ cười làm xóa tan vẻ lạnh lùng ban nãy: “Hạt mưa nhỏ! Tôi cần nhắc nhở em. Về mặt sinh lý, tôi vẫn là người đàn ông mạnh khỏe bình thường. Mới sáng sớm, em đã cho tôi cảm giác kích thích mãnh liệt như vậy, thì không tốt cho sức khỏe của tôi đâu”.

Sơ Vũ ngây người nhìn Tử Mặc, không hiểu anh ta nói gì. Đợi đến khi ánh mắt mờ ám của anh ta lướt xuống phía ngực cô, Sơ Vũ mới cúi đầu nhìn. Một tiếng nổ vang trong đầu cô. Hóa ra ban nãy vào nhà vệ sinh tạt nước rửa mặt, Sơ Vũ đã làm ướt áo ngủ. Chiếc áo mỏng dính chặt vào người cô, khiến đường cong đẹp đẽ của cô hoàn toàn lộ ra. Thậm chí, cô còn không biết, hai nụ hoa nhạy cảm trên ngực cô dưới sự kích thích của nước lạnh đã nở rộ.

Sơ Vũ vội vàng quay lại nhà vệ sinh, vẫn kịp nghe thấy tiếng cười của Tử Mặc. Sơ Vũ đột nhiên nhớ lại cảnh anh ta ôm hôn cô cuồng nhiệt ở Pub.

Không được nghĩ, không được nghĩ đến. Sơ Vũ ôm đầu, cố gắng gạt bỏ ý nghĩ về Lục Tử Mặc. Cô là một bác sỹ bình thường, có cuộc sống ổn định và gia đình hạnh phúc. Còn anh là kẻ sống ngoài vòng pháp luật, bấp bênh giữa ranh giới sự sống và cái chết. Anh ta chỉ là người qua đường. Còn cô thì muốn báo ơn. Đợi đến khi vết thương của anh ta lành lại, bọn họ sẽ kết thúc mối quan hệ.

Vết thương của Lục Tử Mặc cần hộ lý. Tuy ở nhà, Sơ Vũ chuẩn bị một số đồ dùng y tế thiết yếu và thuốc men nhưng vẫn không đủ. Sơ Vũ tới bệnh viện, nói dối có người bạn bị ngoại thương, cần một số thuốc giảm đau và thuốc thúc đẩy hồi phục vết thương. Đúng dịp nghỉ lễ, bệnh viện chỉ có mấy người trực, đều là đồng nghiệp có quan hệ tốt với Sơ Vũ. Nhân viên cấp phát thuốc Suyi lấy thuốc cho Sơ Vũ, đột nhiên hỏi cô: “Vũ, ngày kia là tang lễ của Tae, cô có đi không?”.

“Anh nói gì cơ?”

Sơ Vũ đột nhiên như bị đẩy vào một tảng băng, toàn thân phát lạnh, ngây người nhìn Suyi. Suyi dùng ngón tay chạm nhẹ lên trán Sơ Vũ: “Trời ạ! Cô không biết sao? Tae thật đáng thương. Người tốt như vậy mà…Tối qua anh ấy cùng vài người bạn đi chơi, bị một chiếc xe tải cán chết. Phật tổ phù hộ cho anh ấy. Ngày mai là năm mới rồi, mà anh ấy không vượt qua nổi”.

Tae! Tae!

Sơ Vũ không biết mình ra khỏi bệnh viện bằng cách nào. Ánh nắng bên ngoài chói chang. Mặt trời giống như quả cầu lửa dọi xuống đầu khiến Sơ Vũ chóng mặt. Tae chính là người y tá cùng cô đưa Lục Tử Mặc về nhà cô. Sao có thể trùng hợp như vậy? Tại sao chuyện này lại xảy ra sau khi Lục Tử Mặc mở miệng hỏi?

Sơ Vũ không muốn nghĩ tiếp, nhưng lý trí mách bảo cô, chuyện này không thể không liên quan đến Lục Tử Mặc.

Sơ Vũ chặn một chiếc xe, về nhà với tốc độ nhanh nhất, hết sức bình sinh chạy lên nhà mở cửa. Cô vẫn thở hổn hển. Tuy nhiên, tất cả chất vấn, tất cả sự phẫn nộ, tất cả sự bi thương của Sơ Vũ không được giải tỏa.

Căn phòng rất yên tĩnh. Ngoài tiếng gió từ cửa sổ thổi vào, trong phòng không một bóng người.

Hết chương 6

Advertisements
Để lại phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: