Quan hệ nguy hiểm – Chương 7

UAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 7: NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG THỂ HIỂU NỔI

Sơ Vũ không thể tha thứ cho bản thân.

Nếu không phải cô gọi điện nhờ Tae đến giúp người đàn ông mà cô biết rõ có vấn đề đó, Tae sẽ không chết. Ý nghĩ này như hòn đá nặng nghìn cân đèn xuống đầu Sơ Vũ. Sau khi Lục Tử Mặc bỏ đi, nhiều đêm liền Sơ Vũ giật mình tỉnh giấc. Cô cảm thấy, đôi mắt của người đàn ông đang nhìn cô từ trong bóng tối. Khi trở mình, cô mới phát giác căn phòng trống không.

Với áp lực tinh thần như vậy, Sơ Vũ không thể nào tiếp tục công việc ở phòng cấp cứu. Cô đệ đơn lên ban lãnh đạo bệnh viện xin nghỉ phép năm. Trong bốn năm kể từ khi làm việc ở đây, ngày phép năm của Sơ Vũ tích tụ lại cũng hơn ba tháng. Sống ở Thái Lan 10 năm, Sơ Vũ chưa có dịp du ngoạn ở đất nước này. Nhân cơ hội nghỉ phép, cô cũng có thời gian đi đây đi đó.

Sơ Vũ lựa chọn đi đảo Phuket. Bây giờ là mùa mưa, Sơ Vũ lên đường đúng lúc trời mưa lớn. Nhưng chỉ 10 phút sau, mưa bắt đầu nhỏ rồi tạnh hẳn. Sơ Vũ thuê một chiếc xe tự lái. Sống ở Thái Lan lâu năm nên cô tương đối quen thuộc với phong tục tập quán ở đây. Trên đường đi có không ít xe du lịch, chở đầy du khách nước ngoài thẳng tiến đến Phuket.

Khách du lịch nước ngoài đến đảo Phuket, thường đi bãi biểu Patong. Ở đây có bãi cát trắng dài và nước biển xanh ngát, có đầy đủ các trò tắm nắng, lướt ván, nhảy dù, du thuyền…

Sơ Vũ muốn tránh những nơi đông người, nên cô chỉ dừng lại ở thị trấn Patong mua ít vật phẩm cần thiết, rồi tiếp tục lái xe về hướng Kamala. Sơ Vũ đi hết đường lớn, rẽ vào đường núi, gặp phải một trận mưa rào. Cuối cùng, cô cũng đến Kamala.

Ở Kamala có khách sạn gồm các ngôi nhà gỗ rất độc đáo. Hai bên cạnh trồng hàng dừa lớn. Từng ngôi nhà gỗ như nằm trong rừng, có mái ngói và tường đỏ, cửa sổ màu thẫm và cửa ra vào màu trắng. Màu sắc đơn giản nhưng rất bắt mắt, tạo ra cảnh đẹp phong tình.

Sơ Vũ nhận phòng. Vào trong, cô lập tức đóng cửa, rồi thả người xuống chiếc giường lớn mềm mại. Đầu óc cô trống rỗng, tất cả tạp niệm tạm thời biết mất. Cảm giác mệt nhọc khiến thân thể Sơ Vũ nặng trĩu. Cô dần dần chìm vào giấc ngủ.

Lúc Sơ Vũ tỉnh lại, trời đã tối mịt. Trong phòng không bật đèn. Gió biển thổi vào từ cửa sổ mát lạnh. Từ nơi này có thể nghe thấy tiếng sóng biển và bãi cát ở xa xa. Sơ Vũ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ và đứng yên ở đó hồi lâu.

Cảnh đêm mỹ lệ khiến con người càng cảm thấy cô độc.

Sơ Vũ tự nhủ, có phải bản thân sống một mình quá lâu? Sinh sống ở đất nước khác, tuy cũng có bạn bè nhưng công việc bận rộn mỗi ngày. Quanh đi quẩn lại chỉ có một mình, chỉ có thể dựa vào bản thân. Khi cuộc sống Sơ Vũ bị chệch sang một đường ray khác. Ở hoàn cảnh đó, cô lại gặp một con người đặc biệt. Vì vậy, cô nảy sinh tình cảm đến bản thân cũng không thể hiểu với người đàn ông đó.

Thế nhưng, thứ tình cảm này là gì?

Sơ Vũ tìm một chiếc áo khoác rồi đi bộ ra bên ngoài. Thời tiết lại thay đổi, gió biển thổi mạnh đến khiến cô lim dim mắt. Ở đây, mưa gió cứ nói đến là đến, đi là đi. Thời tiết biến hóa vô thường giống hệt người đàn ông đó.

Sơ Vũ cười gượng, chắp tay ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm.

Tae! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Thành thật xin lỗi!

Gió thổi mạnh vào hàng cây bên đường, tạo tiếng phần phật. Đúng lúc này, không trung đột nhiên có một tiếng động lạ thường. Sơ Vũ quay đầu thấy một bóng hình lao đến. Trong giây lát, trước mắt cô tối đen. Cô bị một thân thể ôm rồi đẩy ngã xuống đất. Đồng thời, cách đó không xa phát ra một tiếng nổ, giống như tiếng bật nút chai sâm panh. Có một thứ gì đó như lưỡi dao sắc, bay sượt qua người cô với tốc độ rất nhanh.

Eo Sơ Vũ càng bị siết chặt, cô bị ôm lăn trên mặt đất hai vòng, rồi lật người vào lùm cây bên cạnh. Từ đầu đến cuối, tay của người đàn ông luôn đỡ gáy Sơ Vũ. Lúc này, người đàn ông nằm đè lên Sơ Vũ, nhưng mắt anh ta không nhìn cô mà nhìn ra bên ngoài. Toàn thân cảnh giác giống như loài báo. Mắt anh ta lộ vẻ sát khí đáng sợ mà Sơ Vũ chưa từng thấy bao giờ.

Sơ Vũ nhủ thầm, nhất định là đang nằm mơ. Nếu không tại sao cô lại gặp anh ta ở nơi này?

Sơ Vũ nhắm mắt, rồi lại mở mắt. Trên trời lóe một tia chớp, sáng rực cả bầu trời. Ánh chớp chiếu rõ khuôn mặt như tượng điêu khắc của người đàn ông. Đúng là anh ta, Lục Tử Mặc.

Tim Sơ Vũ đập mạnh. Người đàn ông buông cô ra, nhanh chóng rút khẩu súng từ sau lưng, hơi nháy mắt nhắm thẳng. Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây đồng hồ. Lúc ánh chớp tắt, trong mắt Sơ Vũ vẫn lưu lại tàn dư thị giác, họng súng lạnh lùng mang mùi chết chóc và khí chất nguy hiểm của người đàn ông hợp thành một thể. Đúng lúc đó, tiếng sấm nổi lên át đi tiếng súng. Từng giọt mưa lộp độp rơi xuống, nhanh chóng biến thành cơn mưa lớn. Sơ Vũ phảng phất ngửi thấy mùi thuốc súng. Đầu óc cô bỗng nhiên tỉnh táo hẳn.

Lục Tử Mặc cúi đầu. Sơ Vũ không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta. Cô vô ý thức phản kháng, ra sức đẩy anh ta. Lục Tử Mặc không động đậy. Đáy mắt anh ta dần nổi lên cơn giông bão giống như thời tiết. Sơ Vũ cảm thấy khuỷu tay cô đột nhiên đau nhức. Cô bị người đàn ông kéo đứng dậy, lôi đi lảo đảo trong mưa bão.

Họ rời xa ngôi nhà gỗ. Sơ Vũ bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Thế nhưng, dưới tiếng sấm sét và mưa lớn, tiếng phản kháng của cô hoàn toàn vô tác dụng, không thu hút sự chú ý của người khác. Lục Tử Mặc lôi cô đến tận cùng bãi cát, ở đó đậu một du thuyền màu trắng.

“Anh muốn đưa tôi đi đâu?”

Sơ Vũ càng hoảng sợ. Nước mưa khiến cô ướt như chuột lột. Nghe thấy tiếng cô hỏi, Lục Tử Mặc dừng bước quay đầu. Sơ Vũ cứng người. Ánh mắt lãnh lẽo của người đàn ông quét lên người Sơ Vũ. Rồi anh ta đột nhiên vác cô lên vai, sải bước dài lên du thuyền.

Sóng lớn khiến thuyền dập dà dập dềnh. Tuy nhiên, người đàn ông đó đi hết sức thoải mái vào trong khoang, mở cửa rồi ném Sơ Vũ vào bên trong. Anh ta không thèm nhìn Sơ Vũ, nhanh chóng khóa cửa và quay người đi mất.

Sơ Vũ ngồi dậy ra sức đập mạnh vào cửa. Rốt cuộc anh ta muốn làm gì? Sơ Vũ cảm thấy một sự chấn động khác thường. Cô lao đến bên cửa sổ. Từ khung cửa sổ nhỏ, Sơ Vũ nhìn thấy đêm đen bên ngoài. Dù vậy, Sơ Vũ cũng có thể cảm thấy, con thuyền đã rời khỏi bến, lao mình vào mưa bão.

Gió bão và sóng lớn liên tục tấn công con thuyền, khiến Sơ Vũ nảy sinh phản ứng say sóng. Cô nhanh chóng cảm thấy buồn nôn, vội lao đến bên cửa nôn ọe. Cả ngày không ăn gì, bụng trống rỗng co rút mỗi khi cô nôn khan. Sơ Vũ nôn xong ngồi bệt xuống sàn, toàn thân mềm nhũn.

Tại sao thân thể đau đớn, trong lòng cũng thấy đau không kém?

Không biết bao lâu sau, đúng lúc Sơ Vũ cảm thấy cô không thể gắng gượng được nữa, con thuyền dần dần hết lắc
lư. Sơ Vũ nghe thấy có tiếng bước chân đi đến. Thân thể cao lớn của người đàn ông che mất ánh sáng tù mù. Sơ Vũ mở mắt, nhìn thấy Lục Tử Mặc đứng ở cửa khoang. Anh ta bước đến, cúi người bế Sơ Vũ lên. Lục Tử Mặc đưa Sơ Vũ đến một chiếc xe Jeep đỗ trên bờ. Anh ta không nói một lời nào, lặng lẽ lên xe nổ máy, bật đèn và phóng đi rất nhanh.

Ô tô rời khỏi đường bờ biển, đi theo đường núi. Khoảng nửa tiếng sau, xe dừng lại, Lục Tử Mặc xuống xe, đến bên cửa nơi Sơ Vũ ngồi. Anh mở cửa, cúi người nhìn cô, không nói một tiếng nào và bế cô lên.

Sơ Vũ đã từ bỏ sự phản kháng. Cô không biết Lục Tử Mặc đưa cô đến nơi này làm gì. Hình ảnh người đàn ông sát khí đằng đằng dưới ánh chớp đã in sâu vào đầu Sơ Vũ. Bây giờ, cô nảy sinh tâm lý khiếp sợ người đàn ông này.

Sao cô từng có ý nghĩ, có thể cho rằng, người đàn ông này đáng tin cậy và rất an toàn, không giống như vẻ bề ngoài của anh ta.

Hai người đi qua một sân rộng vào nhà. Căn phòng khá lớn. Lục Tử Mặc không dừng lại ở tầng một lâu. Anh nhanh chóng lấy chìa khóa ở quầy bar phòng khách rồi bế Sơ Vũ lên tầng hai. Đợi sau khi đặt Sơ Vũ lên giường trong phòng ngủ, Lục Tử Mặc mới nói câu đầu tiên với Sơ Vũ: “Em hãy đi tắm đi! Trong tủ có quần áo để thay. Nhớ bỏ hết quần áo ướt”.

Lục Tử Mặc nói xong quay người, đi đi lại lại trong phòng. Anh ta rút khẩu súng đặt lên bàn, rồi cởi áo sơ mi trắng. Ánh sáng tờ mờ của buổi sớm bắt đầu chiếu vào trong phòng, tạo không khí mờ ảo. Trên mình Lục Tử Mặc vẫn còn lớp vải băng khá dầy. Thân hình của anh khi không mặc áo toát ra vẻ đẹp nguy hiểm, khiến người khác tim đập mạnh.

Cảm thấy Sơ Vũ không có phản ứng, Lục Tử Mặc quay đầu nhìn cô. Ánh mắt của Sơ Vũ dừng lại ở lớp vải băng trên ngực Tử Mặc, mí mắt bất giác nhấp nháy. Lớp vải băng trắng có chút máu hồng, dần dần lan rộng.

Anh ta vẫn bị thương. Trúng đạn nặng như vậy không thể khỏi trong ngày một ngày hai. Vậy mà anh ta còn dùng sức kéo cô, bế cô. Chỉ e là vết thương lại toác ra, tạo thành vết thương mới, do đó máu mới chảy nhiều như vậy. Ánh mắt Sơ Vũ chuyển dịch lên trên. Lục Tử Mặc đang nhìn cô chăm chú, bốn mắt họ nhìn nhau. Vẻ mặt của Tử Mặc vẫn lạnh lùng, anh nói lãnh đạm: “Mau làm theo lời tôi. Nếu không, tôi sẽ đích thân ra tay”.

Sơ Vũ lặng lẽ đứng dậy, bước đến bên tủ lấy bộ váy dài, rồi đi vào nhà tắm một cách cảnh giác. Giầy vò cả buổi tối, quần áo ướt của cô đã khô cả rồi. Đến mái tóc dài ướt rượt cũng khô phần nào. Sơ Vũ không tắm rửa, cô chỉ cởi bỏ quần áo bẩn, mặc bộ váy dài rồi ra khỏi nhà tắm.

Nghe tiếng cửa mở, Lục Tử Mặc ngẩng đầu, vẻ mặt càng lạnh lùng. Anh ta sải bước rộng đến bên Sơ Vũ, kéo tay cô vào nhà tắm, thô lỗ lột váy Sơ Vũ rồi đẩy cô tới vòi nước. Một dòng nước lạnh đột nhiên phun tới, nhưng nhanh chóng biến thành nước ấm, chảy trên thân thể Sơ Vũ.

“Em tính trở mặt với tôi sao?”

Nước nóng bắn xối xả vào hai người. Lục Tử Mặc dùng sức nắm lấy vai Sơ Vũ, bắt cô quay người đối diện với anh. Sơ Vũ nhắm mắt không nhìn Tử Mặc. Có thể thấy, Tử Mặc rất tức giận, nhưng anh đang nhẫn nhịn. Một không khí trầm mặc bao trùm lên hai người. Hơi thở của Lục Tử Mặc bắt đầu trở nên gấp gáp, bàn tay giữ vai Sơ Vũ càng dùng sức mạnh. Sơ Vũ đột nhiên run rẩy. Theo phản ứng của người đàn ông trước mặt, cô ý thức được mối nguy hiểm sắp đến với mình. Sơ Vũ theo bản năng lùi một bước. Động tác của Lục Tử Mặc còn nhanh hơn. Anh giữ lấy cằm Sơ Vũ, bắt cô phải đối diện với mình, rồi hôn cô một cách thô bạo.

Sơ Vũ ra sức giãy giụa, cố gắng tránh nụ hôn của Tử Mặc. Cô cảm thấy rất sợ hãi. Lục Tử Mặc đẩy cô sát vào tường. Đôi môi của Lục Tử Mặc chà xát rồi rời khỏi môi Sơ Vũ, rồi trườn xuống phía dưới, cắn vào cổ cô. Một bàn tay của anh ta luồn vào vật vướng víu cuối cùng trên người Sơ Vũ.

“Lục Tử Mặc!”

Khi ngón tay của Lục Tử Mặc chạm đến nơi sâu kín nhất của Sơ Vũ, cô hét gọi tên anh ta. Thân thể cô dưới sự điều khiển Tử Mặc gần như uốn thành hình cung nghênh tiếp anh ta. Nước bắn xối xả vào mặt khiến mắt Sơ Vũ nhòa đi, không phân biệt rõ là nước tắm hay nước mắt. Sơ Vũ cảm thấy nỗi đau xé ruột xé gan và sự tuyệt vọng bao trùm bản thân. Cô không biết mình có thể làm gì, chỉ biết hét gọi tên người đàn ông đó.

Lục Tử Mặc đột nhiên dừng lại. Hơi thở của anh vẫn gấp gáp, đầu của anh vùi vào cổ Sơ Vũ. Sơ Vũ cứng người không thể động đậy. Sơ Vũ cảm thấy ngón tay của Tử Mặc vẫn ở nơi sâu kín trên thân dưới cô, nhưng anh ta không có động tác tiếp theo. Nước nóng chảy xuống thân của hai người. Yên lặng hồi lâu, Lục Tử Mặc cuối cùng ngẩng đầu nhìn Sơ Vũ, ánh mắt như muốn xuyên vào nơi sâu nhất trong lòng cô: “Hạt mưa nhỏ! Tại sao em lại kháng cự tôi?”

Hết chương 7

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: