Quan hệ nguy hiểm – Chương 9

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 9: ẢO TƯỢNG TRONG GƯƠNG

Cảm giác này giống như con mồi bị một con sư tử theo dõi, rình mò. Bạn biết rõ có một đôi mắt lạnh lùng trong bóng tối nhìn bạn, bạn cũng biết đã rơi vào bẫy của nó, nhưng bạn chỉ có thể chờ đợi sự tấn công của nó trong nỗi sợ hãi tột cùng, không thể thoát ra.

Khi Sơ Vũ về đến nhà, cô em họ đang kể cho cả nhà nghe chuyện xảy ra ở quán trà. Cô bé vẫn còn chưa hết hoảng hốt, vẫn không quên thêm mắm thêm muối thuật lại toàn bộ câu chuyện. May mà lúc sự việc xảy ra, cô bé bị chắn ở đằng sau lưng Sơ Vũ nên không nhìn thấy màn then chốt nhất. Do đó, em họ cũng chỉ miêu tả hiện trường hỗn loạn và vụ Sơ Vũ đột nhiên mất tích, chứ không tiết lộ điều gì đặc biệt.

Sơ Vũ vừa bước vào phòng, cả nhà dồn mọi ánh mắt về phía cô. Gương mặt cô trắng bệch, vẫn còn vẻ hoảng loạn. Mấy vị trưởng bối liếc nhìn nhau, rồi bố Sơ Vũ liên tiếng: “Tiểu Vũ, con làm sao vậy?”.

“…Không sao ạ…”

Sơ Vũ cố trấn tĩnh trả lời. Bác hai ngồi bên cạnh chau mày tỏ ý không vui: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao cháu có thể bỏ mặc em gái chạy mất hút. Có người chị như cháu làm gì hả?”.

Sơ Vũ ngẩn người, ý thức được cả nhà đang đợi câu trả lời của cô. Em gái họ cũng nghiêng đầu nhìn Sơ Vũ, ánh mắt lộ vẻ khó nắm bắt. Đúng lúc mẹ Sơ Vũ định lên tiếng giải thích thay cô, cô đã bình tĩnh trở lại , mở miệng nói một cách thản nhiên: “Lúc đó có người tưởng nhầm cháu là bạn gái của anh ta, lôi cháu lên xe. Sự việc đột xuất quá, làm cháu không kịp phản ứng. Đợi đến khi phát hiện nhầm lẫn, anh ta liền thả cháu xuống xe. Lúc cháu quay lại quán trà, Tiểu Hân đã đi rồi”.

Bác hai chỉ hừm một tiếng rồi không nói gì. Mẹ Sơ Vũ liếc nhìn bố cô, rồi đứng dậy nói với ông nội: “Ba! Phòng của Tiểu Vũ dọn dẹp xong rồi. Trời vẫn còn sớm, con đưa con bé lên phòng sắp xếp đồ đạc ạ”.

Ông nội gật đầu: “Đi đi! Hôm nay Tiểu Vũ cũng bị kinh sợ rồi, về phòng nghỉ ngơi đi cháu”.

“Cám ơn ông nội. Bà nội, ba, bác hai, thím hai, bác ba thím ba, chú tư, Tiểu Hân, cháu lên phòng trước ạ”.

Sơ Vũ chào mọi người, rồi đi xuyên qua đại sảnh trước sân rồi lên lầu. Mẹ Sơ Vũ vừa đi vừa quay đầu nhìn ra phía sau, đến lúc không nghe thấy tiếng nói chuyện ở bên dưới, bà mới thở dài lên tiếng: “Gần đây, bác hai con mâu thuẫn với mọi người vì chuyện nhà cửa. Hôm nay, Tiểu Hân về kể bị con bỏ lại, bác ấy rất không vui, con đừng để ở trong lòng”.

“Không đâu mẹ”.

Sơ Vũ mỉm cười, trong lòng cô hiểu rất rõ. Ngôi nhà lớn như vậy, do ông bà nội vẫn còn mạnh khỏe nên cả gia đình sống cùng nhau. Nhưng dù sao, ông bà cũng ngoài 90 rồi, điều này liên quan đến vấn đề phân chia tài sản. Lúc cô mới về nhà, sở dĩ có không khí náo nhiệt là do ý của ông bà nội, muốn chúc mừng cô cháu gái đi xa lâu ngày. Còn trong lòng những người ở bên dưới nghĩ gì, không ai biết được. Có điều, cô thật sự không hiểu tại sao em gái họ lại tỏ ra thù địch với cô.

Nghĩ ngợi một hồi, Sơ Vũ cũng tới căn phòng của mình. Căn phòng rất đơn giản, một bên cửa ra vào, một bên cửa sổ, còn hai mặt là tường, cửa sổ đối diện cửa ra vào, bên tường có một tủ quần áo và một giá sách. Hành lý của Sơ Vũ ký gửi từ Thái Lan về vẫn chưa dỡ ra. Mẹ cô xách túi to túi nhỏ vào phòng cô, thở dài: “Chắc phải mất mấy ngày mới sắp xếp xong. Con cũng không cần vội, dù sao con cũng đã quyết định về nhà rồi. Chúng ta có nhiều thời gian, từ từ rồi tính đi”.

Sơ Vũ hồn vẫn để trên mây, chỉ ậm ừ đáp lời mẹ cô. Sơ Vũ đảo mắt qua đống hành lý. Ánh mắt cô đột nhiên dừng lại một chiếc hộp bọc giấy da bò để trên giường. Trước khi về nước, Sơ Vũ tự tay gói đồ, cô nhớ là mình không dùng giấy da bò bọc đồ bao giờ. Sơ Vũ cảm thấy kỳ lạ, vừa lúc đó, mẹ cô cúi người định dỡ chiếc hộp, Sơ Vũ bước qua ngăn lại: “Mẹ! Hôm nay con vẫn chưa ăn gì cả. Bây giờ bụng con đói quá, mẹ đi nấu giúp con bát mỳ được không ạ?”.

“Con bé này!”.

Miệng thì có vẻ trách móc nhưng mẹ Sơ Vũ liền bước đi ngay. Đến cửa, bà quay đầy lại “Mỳ trộn nhé”.

“Vâng ạ”.

Sơ Vũ đi theo nhìn mẹ cô xuống tầng một, cô mới quay lại cầm cái hộp lên. Cái hộp rất nhẹ, lắc lắc cũng không thấy tiếng động bên trong. Sơ Vũ dùng kéo cắt lớp giấy bọc bên ngoài rồi mở hộp, lôi thứ ở bên trong ra. Trong giây lát, Sơ Vũ cảm thấy như bị sét đánh trúng đầu, gương mặt cô trở nên trắng bệch.

Trong hộp là bộ quần bò, áo phông Sơ Vũ mặc hôm bị bắt cóc ở Chiang Rai. Lúc đi cùng Lục Tử Mặc đến mê cung, cô đã thay bộ váy dài, vì vậy quần áo này bị bỏ lại ở sơn trại. Sơ Vũ thật sự không ngờ, cô lại nhìn thấy bộ quần áo ngay tại nhà mình. Bên dưới bộ quần áo có một mảnh giấy, trên viết dòng chữ bằng tiếng Thái “9h tối thứ sáu. Shangri-La, phòng 1218”.

Đầu óc quay cuồng, Sơ Vũ lùi lại mấy bước mới đứng vững. Gói đồ này vừa được chuyển đến đây, có nghĩa là, anh ta nắm rõ mọi đường đi nước bước của cô? Hay đây là một sự uy hiếp của anh ta, bởi nơi này không chỉ có một mình cô, mà có cả gia đình cô.

Sơ Vũ càng nghĩ càng sợ hãi, không biết xử lý chuyện này thế nào. Báo cảnh sát ư? Đụng phải người như Lục Tử Mặc, cô không dám đem sự an toàn của người thân ra đánh cược. Bỏ trốn ư? Cô đã từ Thái Lan bỏ về Trung Quốc, khoảng cách như tới chân trời góc bể, cô còn có thể trốn đi đâu?

Ngày nhận được hộp đồ là thứ ba, Sơ Vũ không ngừng suy nghĩ, tính nước, đến mức ăn không ngon ngủ không yên. Chỉ ba ngày trôi qua mà người cô gầy rộc hẳn đi. Đến tối thứ sáu, Sơ Vũ cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Người mà Lục Tử Mặc cần chính là cô, có trốn tránh cũng vô dụng, chi bằng dũng cảm đối mặt. Trong tình huống xấu nhất, cùng lắm chỉ là cô bị anh ta bắt về Thái Lan. Nhìn thái độ của Lục Tử Mặc, thì anh ta đang chơi trò mèo vờn chuột, lấy sinh mạng của đối phương ra làm trò vui. Nếu có thể đảm bảo sự an toàn của cả nhà, sự hy sinh này không là gì cả.

6h hơn tối ngày thứ sáu, Sơn Vũ định tìm lý do ra ngoài, rồi lặng lẽ đến Shangri-La. Ai ngờ lúc cô chuẩn bị xuất phát, trong nhà đột nhiên xuất hiện một vị khách, vị khách đó đến là vì cô.

Đây chính là đối tượng hôm trước hẹn coi mắt ở quán trà. Hôm đó, hai bên không gặp mặt, Sơ Vũ vốn quên chuyện này từ lâu. Không ngờ người giới thiệu lại đưa anh ta đến tận nhà, khiến Sơ Vũ lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Người giới thiệu là chỗ thân quen của cả nhà, rất đỗi nhiệt tình. Già trẻ lớn bé trong nhà đều ra đại sảnh ngồi tiếp khách. Sơ Vũ không hề nhìn xem đối phương trông như thế nào, liếc nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, lòng cô nóng như lửa đốt. Khách sạn Shangri-La nằm ở bên Tây Hồ, nếu ngồi taxi cũng phải mất tầm 40 phút. Cô không biết một khi mình đến muộn hay thất hẹn, khiến người đàn ông đó nổi giận, hậu quả sẽ như thế nào?

Cả nhà ngồi nói chuyện đã hơn một tiếng đồng hồ, Sơ Vũ từ đầu đến cuối giữ im lặng, chỉ có ông bà nội và bố mẹ cô hỏi chuyện đối phuơng. Cuối cùng, người giới thiệu cũng đứng dậy ra về, ông nội mỉm cười nhìn Sơ Vũ: “Tiểu Vũ, qua cửa nhà là khách, cháu hãy đi tiễn khách đi!”.

Ông nội nói vậy, chứng tỏ ông rất vừa ý đối tượng. Nhưng Sơ Vũ đâu còn tâm trạng để ý đến chuyện đó, cô chỉ cảm thấy đầu óc mình đang căng ra như dây đàn bỗng nhiên nhẹ nhõm hẳn. Cô vội vàng đứng dậy: “Vâng ạ, cháu đi tiễn đây”.

Người trong nhà vẫn đang cười, Sơ Vũ đã gấp gáp đi ra cửa. Đi một đoạn, người giới thiệu kiếm cớ chuồn mất, để lại Sơ Vũ và người đàn ông kia. Sơ Vũ chỉ nghĩ cách làm thế nào nhanh chóng thoát khỏi anh chàng này. Đối phương hỏi số điện thoại của cô, Sơ Vũ cũng cho ngay. Sau khi tiễn anh chàng lên xe buýt, Sơ Vũ nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 7h 50 phút, cô vội đứng ra đường vẫy taxi. Cùng lúc đó, một chiếc xe Lexus màu đen lặng lẽ trườn tới. Sơ Vũ không để ý, tưởng chỉ là một chiếc xe đi đường bình thường. Chiếc xe đột ngột dừng lại trước mặt cô, cửa xe vừa mở, một đôi cánh tay thò ra, ôm chặt lưng Sơ Vũ và dùng sức kéo cô vào trong xe.

Sơ Vũ giật mình, trong xe tối om. Sơ Vũ vừa từ ngoài sáng vào bóng tối nên mắt cô nhất thời bị quáng. Cô bị kéo vào lòng một người. Hai bàn tay của người trong xe không ngừng vuốt ve tấm lưng mềm mại của Sơ Vũ. Sơ Vũ giãy giụa một lát rồi ngồi yên, hưởng thụ vòng tay ôm ấm áp và mùi vị quen thuộc của người đàn ông. Tuy Sơ Vũ không muốn thừa nhận, nhưng qua nhiều lần tiếp xúc gần gũi, cô đã có thể nhận biết rõ đối phương. Trên đầu Sơ Vũ phát ra tiếng cười khẽ, một giọng nói trầm khàn vừa quen thuộc vừa xa lạ mờ ám bên tai cô: “Hạt mưa nhỏ, lâu rồi không gặp, em vẫn tràn đầy sinh lực như ngày nào”.

Sơ Vũ không hề động đậy, cũng không tỏ ra phản kháng. Không ngờ khi gặp lại Lục Tử Mặc, cô lại cảm thấy rất bình tĩnh. Bàn tay Lục Tử Mặc đang ôm Sơ Vũ bắt đầu không yên, lên lên xuống xuống theo đường cong trên cơ thể cô. Sơ Vũ vẫn ngồi trong lòng Lục Tử Mặc, hai thân thể dính chặt nhau. Anh ta rụi đầu vào hõm cổ Sơ Vũ: “Em vẫn nhiệt tình như vậy”.

Sơ Vũ cắn chặt môi, trong lòng bắt đầu hỗn loạn. Sợ hãi, bi thương, tức giận…nhiều cảm xúc phức tạp như bóp nghẹt lấy tim cô. Chỉ cần anh ta xuất hiện, khí chất đặc biệt của riêng Lục Tử Mặc sẽ bắt đầu bủa vây Sơ Vũ, giống như một sợi dây thừng vô hình buộc thít chặt lấy tim cô, khiến cô không thể thở nổi. Đôi môi Lục Tử Mặc lướt qua tai Sơ Vũ: “Lâu rồi không gặp, em có nhớ tôi không?”.

“Lục Tử Mặc, rốt cuộc anh muốn gì ở tôi?”. Sơ Vũ đẩy mạnh Tử Mặc ra, ngồi thẳng lưng, nhìn anh ta một cách cảnh giác. Lục Tử Mặc không để ý đến sự cự tuyệt của Sơ Vũ, anh ta đặt hai tay lên sau gáy một cách thoải mái rồi nhìn Sơ Vũ: “Người đàn ông vừa nãy cũng không tồi, có vẻ thật thà, chững chạc, rất thích hợp với em”.

Lục Tử Mặc cười nhạt, giọng nói lộ vẻ bỡn cợt. Sơ Vũ bỗng nhiên căng thẳng, hình ảnh của Tae vụt xuất hiện trong trí não cô: “Tôi và anh ấy không quen biết, anh đừng làm hại anh ấy”.

Lục Tử Mặc chỉ im lặng nhìn Sơ Vũ. Sơ Vũ tự nhiên cảm thấy cô lỡ lời. Cô giải thích trước mặt anh ta như vậy, có khi anh ta càng nghĩ cô và người đàn ông kia có mối quan hệ thân thiết, cô muốn bảo vệ đối phương nên mới nói vậy.

“Không quen biết? Chẳng phải lần thứ hai coi mắt rồi, em vẫn còn nói là xa lạ?”

Lục Tử Mặc nhẹ nhàng mở miệng, nụ cười trên môi biến mất. Sắc mặt Sơ Vũ trắng bệch, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo. Cô còn ngây thơ tưởng rằng, chỉ cần rời khỏi Thái Lan, cô có thể thoát khỏi bàn tay ma quỷ của người đàn ông trước mặt.

Lục Tử Mặc nói xong liền yên lặng nhìn ra bên ngoài xe. Chiếc Lexus lặng lẽ lao vút vào dòng xe cộ, nhanh chóng đến đích. Sơ Vũ nhìn ra ngoài, đây không phải là khách sạn Shiangri-La mà chỉ là một khu chung cư bình thường. Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ xuống xe, ôm chặt cô vào lòng, rồi bước vào bên trong giống một cặp tình nhân thật mật. Lục Tử Mặc rất cao, vừa ôm Sơ Vũ, cô đã lọt thỏm trong lòng anh ta. Sơ Vũ cứng người, phản ứng của cô không lọt qua đôi mắt Lục Tử Mặc, anh ta cúi đầu nhìn cô.

Khu chung cư này là một khu khép kính hoàn toàn. Lục Tử Mặc cà thẻ mở cổng rồi đưa Sơ Vũ vào một tòa cao tầng bên trong. Hai người đáp thang máy lên tầng trên cùng. Mỗi lối lên cầu thang chỉ có một hộ, bảo vệ tuyệt đối cuộc sống riêng tư của chủ nhà. Lục Tử Mặc nhanh chóng mở cửa, quay người nhìn Sơ Vũ: “Vào đi!”.

Không trốn được thì khỏi trốn, chỉ cầu mong người đàn ông này sau khi thỏa mãn xác thịt sẽ thả cô đi. Sơ Vũ từ từ bước vào bên trong, cô nhớ đến sự tiếp xúc nguy hiểm khi hai người ở trên đảo và đòn tấn công rất mạnh của cô. Sơ Vũ đã dùng hết sức lực vào cú đấm đó, tấn công vào đúng vết thương trúng đạn, nơi suy nhược nhất của Lục Tử Mặc. Không biết lúc đó, tình trạng vết thương của anh ta nghiêm trọng đến mức nào.

Thế nhưng, người đàn ông trước mặt dường như không nhớ tới chuyện đó, anh mỉm cười dịu dàng với cô như thủa ban đầu: “Hạt mưa nhỏ! Đây là một trong những hang ổ của tôi. Em hãy chịu khó ở đây một thời gian”.

“Anh định giam giữ tôi?”

Sơ Vũ cười nhạt, quyết định bình tĩnh đối mặt với sự việc đang diễn ra. Lục Tử Mặc đứng đó không nói một lời nào. Một lúc sau, anh ta quay người: “Căn hộ này em có thể tùy ý sử dụng, ngày nào cũng sẽ có người tới đây. Em có thể viết những thứ em cần vào tờ giấy, anh ta sẽ đi mua giúp em. Chỉ cần không bước qua cánh cổng lớn, em được hoàn toàn tự do”.

Sơ Vũ mỉm cười, bước đến trước mặt Lục Tử Mặc, cô giơ tay cởi cúc áo trước ngực mình. Bàn tay và toàn thân Sơ Vũ không ngừng run rẩy, nhưng cô cố giữ vẻ mặt lạnh lùng. Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ không có phản ứng gì, gương mặt lạnh anh ta cũng lạnh như tượng điêu khắc. Sơ Vũ cởi nốt chiếc váy bên dưới, rồi với tay tháo khuy cài áo lót, rồi bước lên trước mặt người đàn ông. Ánh trăng mờ chiếu vào thân thể trắng ngần ngọc ngà với đường cong đẹp đẽ của Sơ Vũ, tạo thành bức họa mê hoặc lòng người. Sơ Vũ nắm chặt bàn tay: “Anh muốn thứ này? Hãy mau nhận lấy thứ anh muốn, rồi thả tôi đi”.

Lục Tử Mặc không nói lời nào, anh đứng ở giáp ranh giữa ánh sáng và bóng tối. Bóng tối phủ lên gương mặt Lục Tử Mặc, che khuất cảm xúc trên mặt anh. Cả căn phòng yên lặng hồi lâu, Sơ Vũ nghe thấy rõ tiếng thở gấp gáp và tiếng tim đập của bản thân. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, người đàn ông trước mặt cuối cùng cũng cử động. Anh ta tiến lên một bước, gương mặt anh từ bóng tối lộ rõ ra ngoài ánh sáng. Lục Tử Mặc mở to đôi mắt, nhìn Sơ Vũ đầy nguy hiểm. Hành động này của Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ bất giác mất đi dũng khí và sự phẫn nộ ban nãy, cô hoảng hốt lo sợ và vô ý thức lùi lại một bước.

Đột nhiên, Sơ Vũ cảm thấy đầu óc quay cuồng, thân thể bị người đàn ông bế lên. Anh ta sải bước dài, đá mạnh cửa phòng ngủ, dùng sức đè cô trên chiếc giường lớn mềm mại. Sơ Vũ gần như không thể chịu đựng nổi trọng lượng của Lục Tử Mặc, nhưng chỉ một giây lát, anh ta chống hai tay, nhìn cô từ trên cao, miệng nở nụ cười tà ác: “Nếu nói, thứ tôi muốn là em, thì làm sao tôi có thể thả em đi?”

Hết chương 9

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: