Quan hệ nguy hiểm – Chương 18

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 18: ĐUÔI RẾT

Sơ Vũ bị đưa đến Vân Nam, sau đó họ dẫn cô lén lút vượt biên. Điều khiến Sơ Vũ bất ngờ là bọn người đó không đưa cô đi Thái Lan mà tới Miến Điện.

Kể từ lúc dính đến Lục Tử Mặc, Sơ Vũ không phải bị bắt cóc một hai lần. Nhưng lần này, trong lòng Sơ Vũ nổi lên một cảm giác đặc biệt bất an.

Lần trước, người của Renault bắt cóc Sơ Vũ tương đối âm thầm. Còn lần này, Sơ Vũ bị bắt ngay giữa đường vào lúc ban ngày ban mặt. Bọn chúng hành động rất cẩn mật, đưa Sơ Vũ đi một cách nhanh chóng, vượt qua mọi tai mắt của cảnh sát. Thậm chí, chúng còn đưa Sơ Vũ ra khỏi biên giới.

Họ di chuyển ngày đêm hầu như không ngừng nghỉ. Sau khi ra khỏi biên giới Trung Quốc, thái độ của chúng trở nên ngạo mạn hẳn. Đến đất Miến Điện, chúng không còn giữ thái độ lẩn tránh, ánh mắt nhìn Sơ Vũ ngày càng nham hiểm.

Sang đến biên giới Miến Điện, bọn người bắt cóc Sơ Vũ đổi sang đi xe Jeep không mui, chúng toàn chọn đi đường núi. Lúc dừng lại ở quán ven đường mua thứ gì đó, bọn chúng không bao giờ trả tiền. Nếu chủ cửa hàng mở miệng sẽ bị chúng thượng cẳng chân hạ cẳng tay.

Sơ Vũ bị trói chân trói tay tay bỏ trên ghế sau xe. Khi chúng đi ra ngoài cũng đều cử một người ở lại canh chừng cô. Sơ Vũ biết mình không có khả năng thoát thân. Ở đất nước này, ngoài việc ngôn ngữ bất đồng, Sơ Vũ bị trói chân tay một cách lộ liễu cũng chẳng có ai dám đến hỏi thăm, nói chi đến chuyện ra tay giúp cô.

Sau một tuần di chuyển, họ đã đến điểm cuối. Đó là vùng đất Mogaung trực thuộc khu vực hành chính đặc biệt Kachin độc lập.

Bây giờ là mùa mưa, Kachin bước vào thời kỳ nước lũ. Đi đường có thể thấy nước sông dâng lên rất cao. Núi hai bên đường cũng mưa xói mòn, đất đá trôi hết xuống dưới, tạo thành lớp bùn nhơ nhớp trên đường. Một đám người toàn thanh niên tráng kiện đang đắp đê bên bờ Mogaung, để chống hồng thủy.

Xe Jeep của Sơ Vũ chạy thẳng đến một sơn trại. Nói là sơn trại nhưng kết cấu khá đơn giản, chỉ là một số ngôi nhà gỗ được xây dựng xung quanh một con đập bằng đất khá lớn, bên ngoài là tường dỗ dày. Để phòng nước dâng lên và chống côn trùng, tất cả sàn nhà gỗ đều cách mặt đất hơn ba mét, phía trước thò ra ban công to nhỏ khác nhau. Xe Jeep dừng ở dưới một ban công, mấy người đàn ông xuống xe lôi Sơ Vũ ra ngoài và kéo cô lên lầu.

Sau bảy người đi đường, bộ dạng của Sơ Vũ tơi tả thảm thương. Toàn thân cô toàn bùn đất bẩn thỉu, đầu tóc rối bù. Áo sơmi trắng của cô biến thành màu xám từ lâu. Mấy người đàn ông đưa Sơ Vũ vào phòng, mở miệng nói tiếng Anh với người bên trong: “Sophie, chúng tôi đã đưa người đến rồi”.

Đang ở ngoài trời nắng gắt nên khi mới vào phòng, Sơ Vũ bị quáng. Dần dần, đôi mắt cô mới thích ứng với ánh sáng bên trong, Sơ Vũ nhìn thấy một cô gái trẻ ngồi trên chiếc ghế sofa lớn.

Cô gái này vô cùng xinh đẹp, có khí chất hoang dã đặc biệt, đôi mắt phong tình cuốn hút. Cô gái ngồi tựa thoải mái vào ghế sofa, nhưng vẫn làm nổi bật đường cong trên cơ thể. Cô gái mặc bộ váy truyền thống Miến Điện nhiều màu sắc, càng khiến cô rực rỡ hơn.

Trong lúc Sơ Vũ liếc nhìn Sophie, cô ta cũng đảo mắt từ đầu đến chân Sơ Vũ. Ánh mắt Sophie dần dần lộ vẻ khinh miệt, cô ta hất đầu với người đàn ông phía sau Sơ Vũ: “Có đúng là nữ bác sỹ đó?”

“Đúng vậy, thưa tiểu thư Sophie”.

Người đàn ông phía sau Sơ Vũ cung kính trả lời. Sophie từ từ đứng dậy, cô ta có thân hình cao dong dỏng với đường cong hoàn hảo. Sophie đi một vòng quanh Sơ Vũ: “Không hiểu tại sao mọi người lại đồn người phụ nữ này là bảo bối của Lục. Bình thường quá! Loại như chị ta đầy ở ngoài đường đúng không?”

Mấy người đàn ông cười rộ lên. Sophie giơ hai ngón tay thon dài cầm vào cằm Sơ Vũ, nhìn cô với ánh mắt thâm hiểm: “Này, Lục nói chị là ân nhân cứu mạng anh ấy. Có đúng như vậy không?”

Sơ Vũ nghênh đón ánh mắt của Sophie. Cô gái tuy rất xinh đẹp, nhưng nhìn lâu lại có cảm giác từ người cô ta toát ra sự thâm độc không che dấu. Bị cô ta nhìn chằm chằm, chẳng khác nào bị một con rắn độc đang rình mồi. Sơ Vũ nở nụ cười lãnh đạm, bình tĩnh trả lời: “Lục mà cô nhắc đến, có phải là người đàn ông tôi nhặt được ở trong Pub?”

Ánh mắt Sophie thoáng qua một tia lạnh lẽo, rồi cô ta cười phá lên: “Xem ra, tôi không cần thiết phải đưa chị từ Trung Quốc xa xôi đến đây. Tôi cứ tưởng chị là giai nhân sắc nước hương trời thế nào. Đúng là ngoài sức tưởng tượng của tôi”. Sophie ngừng lại một lát, đột nhiên trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh: “Chị ấy là khách của tôi, sao không mau cởi trói cho chị ấy?”.

Người đàn ông bên cạnh “Dạ” một tiếng rồi lập tức cởi trói cho Sơ Vũ. Sau bảy ngày bị trói chặt, cuối cùng chân tay Sơ Vũ cũng được tự do. Cô bẻ bàn tay đau nhức, trên cổ tay hằn lên vết trói tím ngắt. Sophie cười cười: “Vũ, chị tha lỗi cho tôi nhé! Tôi cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, trước khi kết hôn muốn biết người đàn bà mà vị hôn phu của mình động lòng là người thế nào. Chị đã đến đây rồi, thì hãy ở lại đây làm khách quý của tôi vài ngày. Sau đó tôi sẽ cử người đưa chị trở về Trung Quốc”.

“Không sao, tôi có thể hiểu”. Sơ Vũ nắm bóp bàn tay, cảm thấy đỡ tê cứng một chút. Sophie reo lên một tiếng như trẻ nhỏ, quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh: “Lục đâu rồi? Báo cho anh ấy biết Vũ đã đến, bảo anh ấy về đây nhanh lên”.

Nói như vậy, Lục Tử Mặc biết chuyện cô bị đưa đến đây? Sơ Vũ cụp mi mắt để che dấu suy nghĩ chân thực trong lòng.

Sophie kéo Sơ Vũ từ trong nhà ra ngoài ban công. Người bên cạnh đem đến hai chiếc ghế, để họ ngồi xuống, lại có người mang hai tách coffee. Sophie nhìn Sơ Vũ: “Chị có thể đến đây đúng là rất tuyệt! Ở một nơi lớn như thế này, tôi hầu như không tìm được người bầu bạn. Phụ nữ bản xứ lại không biết nói tiếng Anh. Tôi quên không nói cho chị biết, tôi lớn lên ở Anh Quốc”.

Sơ Vũ không tiếp lời, Sophie dõi ánh mắt về phía xa xa: “Gặp được Lục giống như đang nằm mơ ấy. Tôi vốn tưởng anh ấy chẳng thèm để ý đến tôi. Nào ngờ trong chuyến đi Thái Lan lần trước, anh ấy chủ động cầu hôn tôi. Thậm chí, tôi có lời đề nghị quá đáng là bắt người phụ nữ của anh ấy đem về đây, anh ấy cũng không phản đối…Tôi hạnh phúc quá đi”.

Có phải người có bối cảnh như Sophie, lại được chiều chuộng như công chúa từ nhỏ nên tâm lý mới biến thái như vậy? Ngoại hình của Sơ Vũ không đe dọa đến cô ta nên cô ta mới tha cho cô, còn nếu đe dọa thì sao?

Sơ Vũ đột nhiên nổi da gà. Cô không thể có cảm tình với cô gái lòng dạ rắn rết đang ngồi trước mặt.

“Ah! Lục về rồi!”

Sophie đột nhiên đứng dậy, chạy như bay xuống lầu. Sơ Vũ từ từ đứng dậy. Từ phía cổng trại có một chiếc xe Jeep đi đến mang theo bụi đất mù mịt. Mặc dù còn cách khá xa nhưng Sơ Vũ vẫn nhìn thấy người đàn ông đang lái xe. Sophie chạy nhanh xuống dưới đường. Xe vừa dừng lại, cửa vừa mở, cô ta lập tức lao vào lòng Lục Tử Mặc, rồi ôm hôn anh nhiệt tình.

Sơ Vũ choáng váng, cô nắm chặt tay vào tay vịn bằng gỗ trên ban công. Cô cảm thấy đường vân xù xì cọ xát vào lòng bàn tay đến mức đau nhức, trong lòng cô mới dễ chịu một chút.

Từ xa xa, Sophie chỉ về bên này và nói với Lục Tử Mặc điều gì đó. Lục Tử Mặc ngẩng đầu, nhìn về phía Sơ Vũ. Ở khoảng cách xa như vậy, ánh mắt của họ dường như rơi vào không trung. Một điều kỳ lạ là Sơ Vũ có thể nhìn thấy rõ vẻ mặt của Lục Tử Mặc, vẻ mặt vô cảm như nhìn một người xa lạ không liên quan.

Sophie khoác tay Lục Tử Mặc, hai người từ từ tiến lại gần. Sơ Vũ có thể nghe rõ tiếng cười nói vui vẻ, tim cô đập thình thịch. Một cánh tay Lục Tử Mặc ôm eo Sophie. Đường cong trên thân hình cô ta rất hoàn hảo, giống như sinh ra để dành riêng cho anh. Hình ảnh thân mật của hai người đập thẳng vào mắt Sơ Vũ, khiến cô có cảm giác như bị kim châm.

Lục Tử Mặc đỡ Sophie lên ban công, anh gật đầu với Sơ Vũ: “Xin lỗi bác sỹ Đặng, vị hôn thê của tôi trẻ con quá. Tôi đã không đúng khi dung túng cô ấy, gây phiền phức cho cô”.

“Cô Sophie được anh Lục yêu thương như vậy, là cô ấy có phúc mới đúng”.

Sơ Vũ vốn tưởng cô không thể đối mặt với Lục Tử Mặc, ai ngờ khi mở miệng, lòng cô trấn tĩnh hẳn. Trái tim cô dường như trốn vào một góc đến cô cũng không thể chạm tới. Sơ Vũ không cảm thấy đau đớn nữa.

“Tôi sẽ cử người đưa bác sỹ Đặng về nước ngay, xin bác sỹ Đặng yên tâm”.

Lục Tử Mặc vừa lên tiếng, Sophie liền lắc lắc tay anh nũng nịu: “Lục, để Vũ ở lại vài ngày chơi với em có được không? Khó khăn lắm mới gặp một người biết nói tiếng Anh. Một mình em ở đây buồn chết đi được ấy. Hơn nữa, Vũ cũng đã nhận lời ở lại đây chơi với em vài hôm”. Sophie quay đầu nhìn Sơ Vũ, miệng cười như hoa: “Phải không Vũ?”.

“Cô đã nhận lời cô ấy?”

Lục Tử Mặc cúi đầu, lặng lẽ nhìn Sơ Vũ. Cô lảng tránh ánh mắt của anh: “Cô Sophie nhiệt tình như vậy, không nhận lời cũng khó”.

Lục Tử Mặc im lặng một lúc, rồi cũng thỏa hiệp: “Thế cũng tốt, một mình Sophie rất cô độc. Phiền bác sỹ ở lại chơi với cô ấy vài ngày. Khi nào người buôn châu báu đến đây, tôi sẽ nhờ họ đưa cô về”.

Sơ Vũ không đáp lời. Sophie liền buông Lục Tử Mặc, kéo tay Sơ Vũ: “Đi thôi! Tôi đưa chị về phòng”.

Sơ Vũ không phản kháng, đi theo Sophie xuống lầu. Đến lúc đi lên con đập, Sơ Vũ quay đầu lại nhìn, Lục Tử Mặc đang bận nói chuyện với người bên cạnh.

Anh ta hoàn toàn không chú ý đến cô. Có lẽ bây giờ, trong lòng anh chỉ có Sophie, người con gái xinh đẹp có ích lợi đối với anh?

Hết chương 18

Advertisements
Bài trước
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: