Quan hệ nguy hiểm – Chương 20

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 20: ĐỘC DƯỢC

Cô còn ở trong lòng anh, anh đã nói những lời xa cách đó, Sơ Vũ ngước nhìn Lục Tử Mặc. Người đàn ông này chưa bao giờ hứa hẹn với cô điều gì. Anh có cảm tình với cô hay không đều do cô tự suy đoán. Nhiều lúc Sơ Vũ nghĩ, không biết có phải cô đang huyễn hoặc bản thân. Nhưng nếu anh không tỏ ra có ý với cô, làm sao cô có thể nảy sinh suy nghĩ như vậy.

Lục Tử Mặc buông lỏng Sơ Vũ. Nhưng cô bất ngờ giữ chặt cánh tay anh, thuận đà lao vào lòng anh. Lục Tử Mặc sững người kinh ngạc. Cô gái đang ở trong lòng bạo dạn quay người ngồi dạng hai chân qua người anh, hai tay ôm chặt cổ anh. Sơ Vũ đỏ mặt, cố gắng khống chế sự run rẩy. Bụng và hông anh săn chắc, cọ xát vào cặp đùi mềm mại của Sơ Vũ. Lục Tử Mặc giơ tay nắm chặt đùi Sơ Vũ: “Sơ Vũ…”

Trước khi để mất hết dũng khí, Sơ Vũ cúi đầu hôn Lục Tử Mặc. Cô cảm nhận thấy Lục Tử Mặc cứng người trong giây lát, rồi toàn bộ tình cảm bị đè nén đột nhiên bùng phát. Anh ôm chặt Sơ Vũ, từ bị động hóa thành chủ động hôn Sơ Vũ cuồng nhiệt, khiến cô nghẹt thở. Sơ Vũ định mở miệng hỏi Lục Tử Mặc, nhưng anh toàn toàn không cho cô cơ hội. Anh mút chặt miệng lưỡi Sơ Vũ làm cho cô không thể thở nổi.

Bàn tay Lục Tử Mặc du ngoạn trên tấm lưng mềm mại của Sơ Vũ, anh đẩy cô thẳng người rồi dùng sức kéo sát cô vào thân mình. Nơi bí ẩn của cô tiếp xúc với bộ phận nóng rực dưới cơ thể anh khiến Sơ Vũ bị một luồng khí nóng đốt cháy. Cô quên mất ý đồ ban đầu của mình chỉ là muốn thăm dò xem tình cảm của anh dành cho cô như thế nào. Sơ Vũ chỉ biết cô đang rơi xuống vực sâu dưới sự dẫn dắt điên cuồng của Lục Tử Mặc.

Thân thể đụng chạm, hơi thở hòa quyện, ánh mắt đam mê, họ đã hoàn toàn bị đối phương cuốn hút. Sơ Vũ gần như không thể chịu nổi hơi nóng từ bàn tay của Lục Tử Mặc đang vuốt ve trên người cô. Hơi nóng này như xuyên qua làn da cô xâm nhập vào mạch máu rồi tích tụ nơi trái tim, khiến tim cô đập thình thịch.

“Sơ Vũ…”

Lục Tử Mặc cất giọng khàn đặc bên tai Sơ Vũ. Hơi thở của anh đánh thức từng sợi dây thần kinh của cô. Bàn tay Lục Tử Mặc vuốt ve từ cặp đùi mịn màng đang kẹp chặt người anh lên thân trên. Cảm giác mềm mại láng mượt này khiến anh không thể kiểm soát nổi bản thân: “Sơ Vũ…”.

Váy Sơ Vũ bị tốc lên, để lộ những vết bầm tím trên cặp đùi trắng muốt. Đáy mắt Lục Tử Mặc sẫm lại khi nhìn thấy những vết tích đó. Anh nâng người Sơ Vũ đặt cô ngồi lên tay lái. Trong lúc Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc với ánh mắt hoang mang, anh đã vùi đầu xuống đùi cô.

Sơ Vũ giật nảy mình, như bị điệt giật. Ngón tay và đôi môi Lục Tử Mặc vuốt ve dịu dàng trên các vết thương của cô, dần dần thám hiểm tới khu vườn bí ẩn. Sơ Vũ theo phản xạ khép chặt đùi, bị anh nhẹ nhàng tách ra. Sơ Vũ không biết động tác đó của cô càng kích thích Lục Tử Mặc.

“Tại sao em lại quyến rũ tôi, hả?”

Lục Tử Mặc đã hoàn toàn mất đi bình tĩnh. Kể từ lúc gặp cô, anh luôn luôn giữ khoảng cách nhất định. Mặc dù họ không dưới một lần đụng chạm thân thể nhưng anh luôn kiềm chế bản thân, rút lui đúng lúc. Trong ánh mắt Lục Tử Mặc, một ngọn lửa nguy hiểm bùng cháy dữ dội, ngọn lửa dần lan sang Sơ Vũ, không có cách nào dập tắt.

Sơ Vũ muốn né tránh bàn tay và đôi môi của Lục Tử Mặc nhưng toàn thân cô bất lực, mềm nhũn để mặc anh muốn làm gì thì làm. Ánh mắt Lục Tử Mặc tràn ngập sự chinh phục và giết chóc. Cô dám khơi gợi bản năng dã thú nguyên thủy mà anh mất công che dấu, cô sẽ phải gánh chịu hậu quả.

“Anh…” Sơ Vũ hít một hơi sâu, chưa kịp nói đã bị nụ hôn của Lục Tử Mặc cướp mất. Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ ngồi xuống lòng mình. Bàn tay lớn của Lục Tử Mặc giữ lấy mông Sơ Vũ đẩy mạnh vào, khiến nơi bí ẩn của cô vừa vặn cọ xát vào bộ phận đàn ông đang thức tỉnh của anh. Động tác đầy mờ ám này khiến thân thể Sơ Vũ hơi chuyển động. Sơ Vũ bóp mạnh vai Lục Tử Mặc, nụ hôn cuồng nhiệt của anh che lấp tất cả những lời cô muốn nói.

Nơi hẻm núi chỉ tiếng gió thổi ào ạt và tiếng nước sông cuộn chảy. Những tiếng động này lọt vào tai Sơ Vũ, giống như tiếng dòng máu nóng đang sôi sục trong cơ thể cô. Đôi môi nóng bỏng của Lục Tử Mặc trượt dần xuống bầu ngực Sơ Vũ, đột nhiên dừng lại. Anh ngẩng đầu đầy cảnh giác, Lục Tử Mặc chau mày. Ngọn lửa điên cuồng và hỗn loạn trong đáy mắt anh dần dần biến mất, người anh trở lại dáng vẻ lạnh lùng như cũ.

Lục Tử Mặc bế Sơ Vũ đặt sang một bên, vuốt nhẹ tóc cô: “Ngồi chắc vào”.

Lục Tử Mặc khởi động xe Jeep, Sơ Vũ có cảm giác không ổn thỏa. Cô quay đầu nhìn, từ xa xa có tiếng xe chạy và một làn khói bụi cuồn cuộn lao đến chỗ họ. Lục Tử Mặc rút di động, ấn số điện thoại: “Ba Dữ, gặp nhau ở phía trước, Sơ Vũ giao cho cậu”.

Lục Tử Mặc cúp điện thoại, nghiêng đầu liếc nhìn Sơ Vũ rồi nhấn ga, xe Jeep phóng với tốc độ nhanh nhất. Mặt đường đất đá gồ ghề. Sơ Vũ nắm chặt cửa xe mới có thể giữ người không bị văng ra khỏi xe. Xe đến đầu hẻm núi, Ba Dữ đang đứng dưới một gốc cây lớn đợi họ. Lục Tử Mặc phanh kít xe lại, kéo Sơ Vũ ra ngoài đi đến bên Ba Dữ. Lục Tử Mặc giữ im lặng, Ba Dữ chỉ nói một câu “đắc tội rồi à”, rồi vác Sơ Vũ đi vào rừng cây bên hẻm núi.

Sơ Vũ tưởng Ba Dữ sẽ đưa cô rời khỏi nơi đó nhưng không phải. Ba Dữ vác Sơ Vũ vào lùm cây bên cạnh, đặt cô lên một cành cây cao và ra hiệu cô đừng lên tiếng. Sau đó, anh ta với một cái túi màu đen lớn ở trên cây mang xuống đất. Ba Dữ lôi một số thứ trong túi ra, nhanh chóng lắp thành một khẩu súng rồi chĩa mũi súng về phía Lục Tử Mặc.

Lục Tử Mặc nhìn hai người biến mất trong rừng cây, từ từ quay lại xe Jeep. Anh rút một điếu thuốc châm lửa, cúi đầu rít vài hơi. Vừa lúc đó một đám người đuổi tới, đoàn xe Jeep đứng vây quanh Lục Tử Mặc. Một người đàn ông từ trên xe nhảy xuống, liếc nhìn Lục Tử Mặc rồi ngó vào xe không của anh: “Anh Lục, tiểu thư Sophie bảo chúng tôi đưa cô Đặng về nước”.

Lục Tử Mặc cúi đầu im lặng, nhả khói thuốc thành từng vòng rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông bằng vẻ mặt vô cảm: “Cám ơn ý tốt của tiểu thư Sophie. Người của tôi đã đưa bác sỹ Đặng đi rồi, không cần cô ấy phải lo”.

Đám đàn ông nhìn nhau, người đàn ông vừa lên tiếng cười nhạt: “Anh Lục, tính cách của tiểu thư Sophie chắc anh cũng biết. Chúng tôi không biết sẽ phải gánh chịu hậu quả như thế nào nếu về tay không?”

“Các người về tay không tay có thì liên quan gì đến tôi?”

Lục Tử Mặc đứng thẳng người, ném điếu thuốc rồi dùng chân di di: “Đồ rác rưởi chúng mày. Việc của mình làm không xong lại muốn tao đi chùi đít hay sao?”

Mấy người đàn ông mặt biến sắc, lập tức thò tay ra đằng sau lưng. Tên vừa mở miệng cố giữ nụ cười gượng gạo, nắm lấy tay tên đứng bên cạnh, mắt nhìn Lục Tử Mặc miệng nói với những người xung quanh: “Anh Lục nói đùa rồi. Anh em chúng tôi dù thế nào cũng không dám đắc tội anh Lục, nếu không sẽ khó ăn nói với tiểu thư Sophie. Sau này anh Lục và tiểu thư Sophie kết hôn, chúng tôi còn phải trông cậy vào anh Lục”.

Sơ Vũ lặng lẽ nhìn cảnh tượng bên dưới. Lục Tử Mặc nghe những lời đó chỉ cười nhạt không lên tiếng. Anh lim dim, liếc nhìn đám người tay vẫn đặt ở sau lưng. Ba Dữ nắm chặt cây súng, ngồi bất động như tảng đá. Chỉ cần một ai đó có hành động bất lợi với Lục Tử Mặc, anh ta sẽ ra tay ngay.

Lục Tử Mặc chẳng phải là vị hôn phu của Sophie sao? Tại sao tình hình có vẻ không đơn giản như vậy. Thuộc hạ của Sophie rõ ràng có ý thù địch với Lục Tử Mặc. Trong khi đó, thái độ của Lục Tử Mặc cũng không lấy gì làm hòa nhã.

Lục Tử Mặc cuối cùng ngồi lên xe, nhìn mấy người đàn ông xung quanh, nở nụ cười bất cần rồi đạp ga phóng đi. Mấy người đàn ông nhìn nhau, rồi nói chuyện bằng tiếng Miến Điện. Sơ Vũ không hiểu đối phương thương lượng điều gì. Tuy nhiên nhìn hành động của chúng cũng có thể đoán ra, chúng chia thành hai nhóm, một nhóm đi về hướng hẻm núi đuổi theo cô, một nhóm theo Lục Tử Mặc về sơn trại.

Đợi nhóm người ở bên dưới mất dạng, Ba Dữ thu súng về, quay đầu nhìn Sơ Vũ. Anh ta hình như không hề bất ngờ khi gặp lại cô trong hoàn cảnh này. Ba Dữ tháo súng rồi cất vào túi, nhìn lên trời: “Bây giờ chúng ta men theo đường núi đi về hướng cũ, đến tầm trưa chắc có thể về tới khu vực gần sơn trại”.

Sơ Vũ nhìn Ba Dữ đầy nghi hoặc. Anh ta nói dứt lời liền đeo cái túi lớn trên lưng, tụt xuống dưới gốc cây rồi đỡ Sơ Vũ trèo xuống. Anh ta ngoảnh đầu nhìn Sơ Vũ mỉm cười: “Khu vực này là địa bàn của Rắn độc. Dựa vào khả năng của tôi tuyệt đối không thể đưa cô ra khỏi đây. Việc tôi có thể làm là đảm bảo an toàn cho tín mạng của cô. Đợi đến thời điểm thích hợp, anh Lục sẽ đưa cô đi”.

Lúc này đã là tờ mờ sáng, phía chân trời xa xa bắt đầu ánh lên tia sáng xanh. Rừng cây vẫn tăm tối như đêm đen. Sơ Vũ lần theo từng bước chân Ba Dữ. Đường rất khó đi nhưng họ buộc phải tiến về phía trước. Thỉnh thoảng trên trời có tiếng máy bay gầm rú. Những lúc như vậy, họ lại lao vào bụi cây nằm bất động như con chim nhỏ bị kinh sợ.

Nguyên một buổi hết tiếng máy bay, tiếng xe Jeep chạy và tiếng đàn ông gọi nhau í ới, phảng phất như rất gần họ, chỉ cần họ không cẩn thận là có thể để lộ hành tung. Sơ Vũ và Ba Dữ đi bộ trong tình trạng căng thẳng đó, cuối cùng trời cũng sáng bảnh.

Lúc này, Sơ Vũ và Ba Dữ đã đi đến bìa rừng cuối hẻm núi. Ở đây có một thác nước cực lớn, nước từ trên cao đổ xuống gầm gào, tung bọt trắng xóa. Nhìn từ trên cao xuống, cảnh tượng rất hùng vĩ. Ba Dữ nói câu gì đó với Sơ Vũ, nhưng cô không nghe thấy. Anh ta hết cách, đành chỉ ngón tay xuống dưới, ý là bảo Sơ Vũ đi theo anh ta xuống núi.

Mogaung quả nhiên là vườn động thực vật hoang dã. Mặt trời vừa lên cao, trong rừng nhộn nhạo hẳn lên, đâu đâu cũng có tiếng kêu động vật. Trên đầu thỉnh thoảng có con gì bay đến, chưa kịp nhìn kỹ đã biến mất dạng.

Toàn thân Sơ Vũ mỏi nhức. Tối qua gặp phải chuyện đáng sợ, Lục Tử Mặc lập tức đưa cô ra khỏi sơn trại, lại cùng Ba Dữ đi bộ cả đêm, Sơ Vũ gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Nhưng trong tâm Sơ Vũ không hề phàn nàn, chỉ có tinh thần mệt mỏi cực độ, cô mới ngăn bản thân không nghĩ đến Lục Tử Mặc.

Chuyện xảy ra ở hẻm núi hiện rõ mồn một trong đầu Sơ Vũ. Mặc dù đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua, thân thể mệt nhoài nhưng những cái vuốt ve của Lục Tử Mặc dường như vẫn còn lưu lại trên cơ thể Sơ Vũ. Cô không biết rõ thái độ của anh. Những lời anh nói, những việc anh làm luôn khiến cô nghi hoặc.

Mệt mỏi quá! Thần kinh Sơ Vũ căng như dây đàn, cô không muốn nghĩ tiếp nữa. Vấn đề cô muốn hỏi vẫn chưa thể mở miệng. Nhưng dù có hỏi Lục Tử Mặc, câu trả lời của anh sẽ thế nào?

Sơ Vũ lặng lẽ theo Ba Dữ xuống núi. Cô cảm thấy chỉ bước thêm một bước nữa là bắp chân gãy rời, nhưng Sơ Vũ vẫn cắn răng lê bước, không nói một tiếng nào.

Ba Dữ cuối cùng cũng nghĩ đến người phụ nữ đi phía sau, đề nghị dừng lại nghỉ ngơi. Sơ Vũ không phản đối, ngồi dựa vào một cái cây lớn thở dốc. Ba Dữ bỏ túi xuống, lấy ít đồ ăn và nước từ trong túi đưa cho Sơ Vũ: “Cô ăn một chút đi, để bổ sung thể lực”.

Sơ Vũ nói cám ơn rồi nhận lấy. Ba Dữ ngồi cách cô không xa, nhìn cô chăm chú rồi đột nhiên lên tiếng: “Bác sỹ Đặng, cô khác tất cả những người đàn bà tôi từng tiếp xúc”.

“Lục Tử Mặc bắt anh bảo vệ bao nhiêu cô gái rồi?”

Sơ Vũ nhíu mày, người đàn ông trước mặt nở nụ cười hiền lành: “Không, trước đó anh ấy chỉ bảo tôi giết người. Cô rất kiên cường”.

Sơ Vũ trầm mặc nhận lời tán dương của Ba Dữ, cúi đầu cắn miếng bánh mỳ. Không kiên cường thì phải làm sao? Thật ra có nhiều lúc nhiều chuyện chỉ có thể dựa vào bản thân, chứ không phải bất cứ một ai khác.

“Chúng ta đang đi đâu?”

Sơ Vũ chuyển sang đề tài khác. Ba Dữ ngửa cổ tu hết nửa chai nước lớn, rồi giơ tay quệt giọt nước đọng bên khóe miệng: “Đến khu đào vàng”.

Ba Dữ nhìn Sơ Vũ: “Ở đây anh Lục có một mỏ vàng bí mật. Rắn độc chắc cũng biết nhưng để bày tỏ sự hữu hảo, ông ta sẽ không đến nơi này. Có lẽ đó là nơi tạm lánh nạn an toàn nhất. Nhưng thưa bác sỹ Đặng, cô nên rõ một điều, chỉ cần cô còn ở trên đất Miến Điện, sẽ không có nơi nào an toàn tuyệt đối”.

Sơ Vũ mặc nhận, trải qua nhiều biến cố như vậy, cô vốn không phải là người yếu đuối, bây giờ lại càng cứng cỏi hơn. Lời của Ba Dữ cũng có thể lý giải, chỉ cần cô còn dính đến Lục Tử Mặc, trên thế giới này sẽ không có một chốn an toàn nào dành cho cô.

Lục Tử Mặc đã kéo Sơ Vũ tới hoàn cảnh này, ít nhất cô cũng phải làm rõ xem anh ta nghĩ gì. Nếu một ngày nào đó cô thật sự vì anh ta chết đi, cũng không trở thành con ma mơ mơ hồ hồ.

Sơ Vũ và Ba Dữ ăn xong, nghỉ ngơi một lát rồi lại lên đường. Cơ thể mới được thư giãn một chút lại bị ép hoạt động nên hơi phản kháng, Sơ Vũ cắn răng lặng lẽ kéo thân thể mệt nhọc tiến về phía trước. Họ mới đi được một lúc, Ba Dữ đột ngột ngăn cô lại. Sơ Vũ ngẩng đầu không hiểu, anh ta kéo cô lại gần rồi cả hai ẩn mình vào đám cỏ bên hẻm núi.

Từ trên cao nhìn xuống, Sơ Vũ thấy một con đường núi ngoằn ngoèo, được xây dọc theo bờ sông Mogaung. Cuối con đường có cánh cổng khá lớn, một sơn trại nhà tồi tàn nằm ở phía bên trong. Trước cổng trại tập trung nhiều xe Jeep. Người đứng ở phía trước là Sophie, không biết cô ta đang nói gì.

“Người đàn bà này hành động nhanh thật!”.

Ba Dữ mỉm cười, lôi ra ống nhòm ra, tách làm đôi rồi đưa Sơ Vũ một cái. Hình ảnh từ xa xa lập tức kéo gần ngay trước mặt. Ba Dữ nói bên tai cô: “Đã lục soát cả rồi, không thấy cô ta đâu cả”.

Sơ Vũ kinh ngạc ngoảnh đầu nhìn Ba Dữ. Anh ta dường như cảm nhận được ánh mắt dò hỏi của cô, tiếp tục nhìn về phía trước: “Tôi nhìn miệng người khác có thể đoán họ nói gì, anh Lục cũng biết”.

Ở bên dưới, Sophie hùng hùng hổ hổ lên xe, dẫn đầu đoàn người bỏ đi. Ba Dữ buông ống nhòm, lấy một chai nước ném cho Sơ Vũ: “Chúng ta hãy nghỉ ngơi ở đây đến tối mới xuống dưới. Sophie rất xảo quyệt, để đề phòng cô ta có thể bất ngờ trở lại, chúng ta cứ xem xét tình hình rồi tính sau”.

Quả nhiên không nằm ngoài dự tính của Ba Dữ, một lúc sau có hai chiếc xe Jeep quay lại, vòng đi vòng lại tìm kiếm một hồi rồi mới bỏ đi hẳn. Ba Dữ rút một điếu thuốc nhưng không châm lửa, chỉ đưa lên mũi ngửi ngửi. Sơ Vũ dõi theo chiếc xe Jeep đã đi xa, nhẹ nhàng lên tiếng: “Sophie nhất quyết dồn tôi vào chỗ chết hay sao?”

“Bác sỹ Đặng nhầm rồi”, Ba Dữ liếc nhìn Sơ Vũ nói từ tốn: “Mục tiêu của Sophie không phải là cô, mà là anh Lục”.

Hết chương 20

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

%(count) bình luận

  1. quocke

     /  Tháng Hai 1, 2012

    yeu cau up full luon di
    ranh thi add cai unikey vao luon

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: