Quan hệ nguy hiểm – Chương 30

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 30

Mặt Sơ Vũ tái mét, cô nắm chặt lấy áo Lục Tử Mặc. Hành động của Sơ Vũ kiên quyết đến nỗi Lục Tử Mặc buộc phải dừng xe bên vệ đường. Lúc này họ đã rời khỏi phố xá, nhưng không biết đang ở vùng quê nào. Lục Tử Mặc giữ tay Sơ Vũ lại: “Tôi không sao”.

Sơ Vũ cởi cúc áo Lục Tử Mặc, hình ảnh trước mắt khiến cô rùng mình. Vết thương trên ngực Lục Tử Mặc nứt toác ra. Sơ Vũ đột nhiên hiểu ra thứ vũ khí vô hình Lục Tử Mặc dùng để giết chết mấy tên sát thủ là gì.

Anh đã rút sợi tơ kim loại từ vết thương trên ngực mình.

“Anh cần phải cầm máu”.

Sơ Vũ lên tiếng, cô phát hiện giọng nói của mình bình tĩnh lạ thường. Lục Tử Mặc lại một lần nữa ngăn cô: “Tôi còn phải làm một việc, Sơ Vũ”.

Sơ Vũ không đáp lời cũng không nhìn Lục Tử Mặc. Cô xé vạt áo sơ mi của mình, băng bó qua loa cho anh. Đợi đến khi cô buộc hai đầu vải, Lục Tử Mặc mới nắm tay Sơ Vũ: “Tôi sẽ thả em xuống một nhà nghỉ bên bờ sông…”.

“Em không đi đâu hết”.

Sơ Vũ cất giọng bình thản: “Lục Tử Mặc, em không đi đâu cả”.

Lục Tử Mặc trầm ngâm nhìn cô hồi lâu. Vẻ mặt và giọng nói của Sơ Vũ đều rất bình tĩnh, thể hiện sự kiên định khác thường. Lục Tử Mặc quay đầu rồi nổ máy. Hai bàn tay anh nắm chặt tay lái, chặt đến nỗi lộ đường gân xanh.

“Mấy người hồi nãy là người của Lama?”

Sơ Vũ mở miệng, có lẽ trò chuyện sẽ khiến cô bớt căng thẳng. Lục Tử Mặc im lặng trong giây lát rồi lắc đầu: “Không phải”.

Sơ Vũ chăm chú nhìn Lục Tử Mặc nhưng anh không có ý định giải thích thêm.

Xe Jeep tiếp tục lăn trên đường núi, gần đến bờ sông Mekong, Lục Tử Mặc tắt đèn pha và giảm tốc độ. Lái xe kiểu này trong đêm tối mưa gió chẳng khác nào hành động tự sát. Cũng may lúc này mưa nhỏ đi nhiều, xem ra cơn giông sắp kết thúc.

Cuối cùng xe Jeep dừng lại ở một rặng chuối tây, Lục Tử Mặc đâm xe hẳn vào trong để tàu chuối che bớt thân xe. Lục Tử Mặc đẩy cửa, quay người nhìn Sơ Vũ: “Tôi đi lấy lại lô hàng bị Lama cướp mất”.

Sơ Vũ không lên tiếng, nhảy phắt xuống xe đi theo anh. Lục Tử Mặc nhìn cô một lát, cuối cùng không tỏ thái độ phản đối. Anh cúi thấp người, dẫn Sơ Vũ đi lom khom men theo triền núi.

Sơ Vũ liếc xuống bên dưới, ánh sáng trên con tàu đậu ở bờ sông khiến cô có thể nhìn rõ con tàu trong đêm đen. Lục Tử Mặc lúc xuống xe cầm theo một chiếc hộp màu đen như hộp đựng nhạc cụ. Hai người nằm phủ phục xuống bãi cỏ ướt lạnh. Lục Tử Mặc lặng lẽ mở hộp và bắt đầu lắp ráp.

“Lát nữa tôi sẽ đi xuống bờ sông. Em ở đây làm tai mắt của tôi. Nếu có người tiến đến phía sau lưng tôi, em hãy giết hắn”.

Lục Tử Mặc thao tác rất nhanh, chỉ một phút sau, khẩu súng bắn tỉa đã xuất hiện trong tay anh. Lục Tử Mặc nhấc súng lắp kính ngắm rồi quay sang nhìn Sơ Vũ: “Em có biết dùng không?”

Sơ Vũ lắc đầu, Lục Tử Mặc mỉm cười: “Rất đơn giản, không khác mấy so với loại khẩu súng chơi game. Em hãy ngắm chuẩn chữ thập trên kính ngắm vào đúng mục tiêu em cần bắn”.

Lục Tử Mặc tiến hành thao tác quá trình đổi kẹp đạn cho Sơ Vũ xem. Sau đó anh đưa lại khẩu súng cho Sơ Vũ, vuốt tóc cô: “Nhờ cả vào em”.

Khẩu súng nặng trĩu tay, Sơ Vũ định nói câu gì đó nhưng Lục Tử Mặc đã trượt xuống dốc núi. Sơ Vũ không còn sự lựa chọn nào khác, cô nắm chặt súng hướng về phía con tàu. Thông qua kính ngắm, Sơ Vũ có thể nhìn thấy rõ mọi vật từ xa xa.

Trên tàu có khoảng mười người đàn ông đang bận rộn đi lại chuyển hàng từ một chiếc xe tải trên bờ vào trong khoang. Đèn pha xe tải bật sáng, cùng với đèn trên tàu tạo thành nguồn chiếu sáng. Có thể thấy bầu không khí lặng lẽ và căng thẳng ở trên tàu.

Lục Tử Mặc không xuất hiện trong tầm mắt của Sơ Vũ. Lúc này đột nhiên có tiếng máy nổ vọng đến từ thượng nguồn. Lama từ khoang tàu bước ra ngoài, hắn nhìn về phía thượng nguồn, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.

Một lát sau, từ thượng nguồn có vài con tàu phóng với tốc độ nhanh, chiếu đèn sáng rực vào tàu của Lama. Tiếng loa vang vọng cả khu vực bờ sông: “Người ở trên tàu và trên bờ chú ý, hãy lập tức bỏ những thứ trên tay xuống để chúng tôi kiểm tra. Lập tức dừng tay đứng nguyên tại chỗ để chúng tôi kiểm tra…”

Sơ Vũ nắm chặt khẩu súng bắn tỉa. Một dòng nước không rõ là nước mưa hay mồ hôi chảy xuống từ trán che mờ mắt cô. Bên cạnh cô có tiếng động nhẹ, Sơ Vũ quay đầu, Lục Tử Mặc đã lặng lẽ trở lại. Anh kéo tay Sơ Vũ: “Đi thôi!”.

Lục Tử Mặc giật khẩu súng bắn tỉa từ tay Sơ Vũ. Anh mở cốp xe ném cả khẩu súng lẫn chiếc hộp vào trong, sau đó nhanh chóng leo lên xe nổ máy phóng đi. Lúc này trên bầu trời xuất hiện tiếng kêu ầm ầm, một chiếc máy bay trực thăng bay ngược chiều họ.

“Chuyện gì vậy?”

Sơ Vũ không kịp thắt dây an toàn, cô nắm chặt tay vào tay nắm mở cửa để giữ thăng bằng. Sắc mặt Lục Tử Mặc rất tệ: “Cảnh sát”.

Tiếng ầm ầm của máy bay trực thăng trên trời lúc xa lúc gần. Chiếc máy bay quay đầu đuổi theo họ, cuối cùng dừng lại trên không trung phía trước đầu họ rồi bắc loa cảnh cáo: “Xe Jeep phía dưới mau dừng lại! Xe Jeep phía dưới mau dừng lại!”.

Sơ Vũ giật bắn người, quay đầu nhìn Lục Tử Mặc. Mặt anh lạnh như tiền, không hề giảm tốc độ mà đột nhiên nhấn ga. Chiếc xe Jeep chồm lên , tăng tốc vượt qua máy bay trực thăng trên không trung.

Máy bay trực thăng tiếp tục đuổi theo họ. Do xe tăng tốc bất ngờ nên Sơ Vũ theo quán tính lắc mạnh người, trong giây lát toàn thân cô toát mồ môi lạnh.

Xe Jeep bay qua một mô đất rồi đâm mạnh xuống, Lục Tử Mặc phanh kít, khởi động lại máy. Anh gia tăng tốc độ, chiếc xe xuyên qua đường núi, luồn vào rừng cây bên cạnh.

Chiếc máy bay trực thăng đuổi theo một lúc nhưng không tìm thấy bóng dáng xe Jeep dưới rừng cây rậm rạp nên quay về. Lục Tử Mặc đảo vài vòng rồi lái xe hướng về bờ sông Mekong. Anh dừng lại ở thượng nguồn, cách chỗ tàu của Lama đậu trước đó không xa. Anh bỏ lại chiếc xe kéo Sơ Vũ đi bộ.

Hai người đi xuống dưới nước, nước sông Mekong vừa sâu vừa chảy cuồn cuộn. Lục Tử Mặc dẫn Sơ Vũ đi ngược dòng nước. Một lúc sau trên bờ vọng lại tiếng chó kêu. Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ nấp vào một tảng đá lớn gần bờ, nhìn lên con đường núi phía trước có ánh đèn pin loang loáng.

Ánh đèn pin và tiếng chó sủa khiến đêm tối càng thêm phần hỗn loạn. Nước sông vừa sâu vừa lạnh, dòng nước chảy xiết đến nỗi hai người phải bám chặt vào tảng đá mới có thể giữ người không bị trôi đi. Sơ Vũ hiểu dụng ý của Lục Tử Mặc. Trên người anh có mùi máu tanh, nếu không mượn nước sông khử mùi trên cơ thể, rất dễ bị chó săn đuổi tới.

Quả nhiên một lúc sau, có bóng con chó săn ở bờ sông bên kia hướng sang bên này sủa lớn tiếng. Lục Tử Mặc ngẩng đầu đoán hướng gió. Lúc này gió bắt đầu đổi hướng, họ đang ở đầu gió. Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ lên bờ, men theo đường núi lại tiến vào khu rừng rậm.

Lần này họ không cần đi xa lắm, phía trước có ánh đèn lập lòe. Hóa ra đi một vòng, họ lại quay về thị trấn Maesai. Lục Tử Mặc gõ cửa một tiệm cho thuê xe. Ông chủ tiệm có vẻ biết rõ thân phận của anh, không hỏi nhiều lời lập tức chuẩn bị cho anh một chiếc xe và một hộp đựng thuốc.

Hai người không dám dừng lại lâu. Sơ Vũ lái xe đi về đường núi theo chỉ dẫn của Lục Tử Mặc. Ngày hôm nay trải qua quá nhiều chuyện căng thẳng, đến lúc này đã cắt mọi cái đuôi mà Sơ Vũ vẫn chưa có cảm giác an toàn. Sơ Vũ nhìn vào kính chiếu hậu, xác định trên con đường núi chỉ còn mình cô và Lục Tử Mặc, cô mới cảm thấy nhẹ người.

Xe chạy suốt đêm, đến tầm sáng Lục Tử Mặc ra hiệu cho Sơ Vũ dừng lại. Lúc này bốn xung quanh là khu rừng rậm rạp với những cây cổ thụ cao vút. Sơ Vũ quay sang nhìn Lục Tử Mặc, sắc mặt anh tái mét.

Sơ Vũ cởi áo Lục Tử Mặc, tối qua ngâm người dưới sông, miếng vải băng bó vết thương của anh ướt sũng nhuốm máu đỏ. Sơ Vũ tìm cây kéo trong hộp đựng thuốc rồi cắt miếng vải trên ngực anh. Vết thương của Lục Tử Mặc từ từ hiện ra trước mắt Sơ Vũ.

Vết thương bị nhiễm trùng sưng tấy. Lục Tử Mặc rút sợi tơ kim loại hơi thô bạo, khiến vết khâu của anh toạc ra. Sơ Vũ xem xét qua rồi kiểm tra nhiệt độ cơ thể anh. Vết thương trên ngực Lục Tử Mặc vừa bị nhiễm trùng vừa bị mất máu nhiều, hơn nữa thể lực anh bị vắt cạn kiệt, nên người anh hâm hấp sốt.

Cô khâu vết thương lần này là lần thứ mấy? Sơ Vũ không thể đè nén tâm trạng nóng nảy. Cô định lấy morphine tiêm cho Lục Tử Mặc nhưng anh giữ chặt tay cô, giật morphine trong tay cô rồi ném ra ngoài cửa “Đừng tiêm thứ này cho tôi”.

Sơ Vũ cắn môi nhìn anh đăm đăm. Lục Tử Mặc mỉm cười: “Sao nào? Em có phải chưa từng khâu cho tôi mà không dùng đến thuốc gây mê đâu? Bây giờ em lại không nỡ à?”

“Làm thì làm, dù sao người bị đau cũng đâu phải là em”.

Sơ Vũ cầm kim khâu, cúi đầu ngó vết thương của Lục Tử Mặc. Cô bất giác thở dài: “Hy vọng đây là lần cuối cùng em khâu cho anh”.

Lục Tử Mặc không lên tiếng, kéo cần ghế ngả về phía sau. Trời đã sáng hẳn, mặt trời nhô lên từ rừng cây chiếu tia sáng vàng lấp lánh. Sơ Vũ tập trung hết tinh thần vào đôi bàn tay. Cô khâu rất nhanh, vết thương dài nhưng cô hoàn thành trong thời gian chưa đến nửa tiếng đồng hồ.

Sơ Vũ giải quyết xong vết thương của Lục Tử Mặc, vừa đóng nắp hộp đựng thuốc, anh đột nhiên nhấc người cô. Sơ Vũ giật mình, Lục Tử Mặc đã xoay người đổi vị trí đặt cô vào ghế bên cạnh. Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ rồi khởi động xe.

Rừng cây từ từ lùi lại phía sau, những cây cổ thụ cao chót vót ngày càng thưa dần. Đến tầm trưa, xe Jeep rời khỏi đường núi nhập vào đường quốc lộ. Sơ Vũ nhìn biển báo ở bên đường, Lục Tử Mặc đang lái xe quay trở lại.

Sơ Vũ nắm chặt cánh tay Lục Tử Mặc: “Anh điên à? Bây giờ anh trở lại nơi đó chắc chắn họ sẽ giăng thiên la địa võng để bắt anh”

“Bọn họ lúc nào chẳng giăng lưới khắp trên trời dưới đất để bắt tôi”. Lục Tử Mặc quay đầu nhìn Sơ Vũ, cất giọng nhẹ nhàng: “Số hàng đó đã lọt vào tay cảnh sát. Tôi phải cướp lại bằng được, Sơ Vũ”.

Hết chương 30

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: