Quan hệ nguy hiểm – Chương 31

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 31

Lục Tử Mặc dừng xe ở một trạm bán xăng bên đường, anh bảo Sơ Vũ đi đổ xăng còn anh vào siêu thị nhỏ mua đồ. Sơ Vũ bơm đầy xăng rồi đứng cạnh xe đợi Lục Tử Mặc. Cô thấy anh mua mấy chai nước, ít đồ ăn và gọi điện thoại cho ai đó.

Lục Tử Mặc không gọi điện quá lâu, anh đi ra ngoài cửa, ném cho Sơ Vũ chai nước khoáng và túi bánh mỳ. Thấy cô có vẻ bồn chồn không yên, anh vuốt trán cô mỉm cười: “Nhìn bộ dạng lo lắng của em kìa”.

Sơ Vũ không đáp lời, cô cúi đầu mở chai nước khoáng uống hai ngụm. Cô lo lắng đến mức không có khẩu vị, mở túi bánh mỳ cắn một miếng rồi lại đóng vào. Lục Tử Mặc đã lên xe, Sơ Vũ cũng nhảy lên theo.

Lục Tử Mặc bất ngờ đánh tay lái quay lại con đường cũ. Sơ Vũ ngạc nhiên ngoảnh cổ nhìn anh. Lục Tử Mặc liếc cô mỉm cười: “Thấy em lo sợ như vậy, thôi thì không đi nữa. Chỉ sợ tôi còn chưa đến nơi đã bị chết vì vẻ mặt u ám của em”.

Sơ Vũ không biết lời anh nói thật hay nói đùa, cô cắn nhẹ môi dưới. Lục Tử Mặc lái xe theo hướng ngược lại, về biên giới Miến Điện. Vẻ mặt của anh nhẹ nhõm như vừa trút tảng đá lớn trong lòng.

“Anh…thật sự không đi cướp hàng từ chỗ cảnh sát hay sao?”

Sơ Vũ hỏi với giọng điệu ngờ vực. Lục Tử Mặc quay đầu nhìn cô mỉm cười: “Em có muốn ăn gì không? Thời gian qua em chạy đông chạy tây cùng tôi, lúc nào cũng lo lắng sợ sệt, nhìn em gầy rộc đi rồi kìa, ôm em toàn thấy xương và xương thôi”.

Lục Tử Mặc còn tâm trạng nói đùa, Sơ Vũ cụp mắt, cảm giác người đàn ông này không bao giờ trả lời thẳng câu hỏi của cô. Anh không trả lời, cô cũng không hỏi thêm nữa. Sơ Vũ ném túi bánh mỳ lên bàn lái, ngả đầu về một bên nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sơ Vũ vốn chỉ định thư giãn một lúc, nhưng có lẽ do quá mệt mỏi, lại nghe Lục Tử Mặc bảo không đi cướp hàng nữa, cô thả lỏng thần kinh từ từ chìm vào giấc ngủ. Lúc xoay người cảm thấy toàn thân đau nhức, Sơ Vũ mới mở mắt ra, cô phát hiện mình không còn ở trên ô tô.

Sơ Vũ mặc nguyên quần áo nằm trên giường, không biết đang ở trong căn phòng nào. Cửa sổ phòng mở lớn, gió từ ngoài thổi vào mang theo không khí ẩm ướt và mùi sông nước tanh tanh. Lúc này trời đã tối, trong phòng không bật đèn. Qua ánh sáng mờ mờ từ cửa sổ chiếu vào, Sơ Vũ có thể nhìn thấy đồ dùng trong phòng.

Sơ Vũ vặn vẹo người, cơ bắp rời ra như không phải là của cô. Sơ Vũ lười nhác ngồi dậy. Đột nhiên, bóng tối truyền đến giọng nói trầm trầm của Lục Tử Mặc: “Tỉnh rồi à?”

“Vâng…”

Sơ Vũ kéo dài câu trả lời, âm hưởng nũng nịu và chưa tỉnh ngủ. Nghe thấy tiếng anh, cô hoàn toàn thả lỏng tinh thần, không muốn thức dậy. Sơ Vũ lại nằm xuống giường. Lúc này, Lục Tử Mặc mới đi về phía cô.

Lục Tử Mặc lặng lẽ đến bên giường ngồi xuống, đưa tay vuốt tóc Sơ Vũ rồi cúi người hôn nhẹ lên má cô: “Trong phòng có nước nóng đấy. Lúc em ngủ, tôi đã ra ngoài mua quần áo cho em. Em hãy đi tắm rồi chúng ta đi ăn chút gì đó”.

“Được ạ”.

Sơ Vũ trả lời, để mặc Lục Tử kéo cô ra khỏi giường. Nền đất xi măng không bằng phẳng khiến lòng bàn chân Sơ Vũ buồn buồn. Lúc ngang qua cửa sổ, Sơ Vũ liếc nhìn ra bên ngoài, cách đó không xa là dòng sông Maesai cuộn chảy, phía trước là cây cầu Maesai. Sơ Vũ sững người, đột nhiên phát hiện cô và Lục Tử Mặc đã rời khỏi biên giới Thái Lan, sang đến đất Miến Điện. Lúc này, thị trấn Maesai ở bờ bên kia đã sáng đèn, du khách và người buôn bán hai nước đi lại tấp nập.

Sơ Vũ quay sang nhìn Lục Tử Mặc, anh đang cúi xuống cởi cúc áo sơmi. Sơ Vũ đứng lại, nhón chân đến bên cạnh anh: “Vết thương của anh chưa được nhúng nước, để em lau giúp anh”.

Lục Tử Mặc không phản đối, đi theo Sơ Vũ vào phòng tắm. Nhà nghỉ này xây dựng ngay bên bờ sông Maesai thành dãy dài, để mỗi phòng có thể nhìn rõ cảnh đêm trên sông và thị trấn Maesai ở bờ đối diện. Đến cửa sổ phòng tắm cũng hướng ra sông Maesai. Sơ Vũ định kéo rèm cửa sổ nhưng Lục Tử Mặc ngăn lại, anh với tay tắt ngọn đèn Sơ Vũ vừa bật rồi cầm lấy vòi hoa sen.

Tim Sơ Vũ đập nhanh. Rõ ràng anh chẳng có hành động gì đặc biệt, chỉ đưa vòi hoa sen vào tay cô rồi cởi quần áo ngay trước mặt cô. Ánh sáng từ bên ngoài chiếu qua cửa sổ hắt lên người Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ lóa mắt. Thân hình như tượng điêu khắc và tràn đầy sinh lực của anh, thân hình từng mang lại khoái cảm cho cô đang từ từ lộ rõ…

Sơ Vũ cố ngăn bản thân không hồi tưởng lại những cảnh thân mật với Lục Tử Mặc. May mà nhà tắm không có ánh đèn nên anh không nhìn thấy cô đang đỏ bừng mặt. Lục Tử Mặc bước đến gần Sơ Vũ, đưa cô chiếc khăn mặt: “Phiền em giúp”.

Sơ Vũ cầm lấy khăn mặt nhìn anh đăm đăm, sự nghi hoặc trong chốc lát dội đến. Anh thật sự từ bỏ lô hàng đó, chịu ở bên cạnh cô? Anh đột nhiên đưa cô đến đây là vì lý do gì?

Sơ Vũ cầm khăn mặt nhẹ nhàng lau lưng Lục Tử Mặc, nhìn bóng dáng trầm mặc của anh và hỏi khẽ: “Anh…đến nơi này làm gì?”

“Đợi người”.

Lục Tử Mặc quay người, nhìn Sơ Vũ từ trên cao. Cô cúi đầu tránh ánh mắt của anh, chà nhẹ chiếc khăn mặt lạnh lên ngực anh: “Lục Tử Mặc, anh không cảm thấy chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc sao?”.

Lục Tử Mặc không trả lời, nắm chặt cổ tay Sơ Vũ, ép cô ngẩng đầu nhìn anh. Sơ Vũ ngẩng đầu, hơi thở của Lục Tử Mặc sát gần, cô cau mày đẩy anh ra.

Không biết có phải do trời nóng bức, Sơ Vũ cảm thấy một luồng nóng thổi từ dưới lên. Lục Tử Mặc không buông tay Sơ Vũ, vươn người định hôn cô. Sơ Vũ vội quay người, không ngờ cô chưa kịp bước đi, Lục Tử Mặc đã ôm chặt cô từ phía sau, cất tiếng thở dài như gió thoảng: “Sơ Vũ”

“Gì cơ?”

Sơ Vũ trả lời khẽ khàng. Nếu không phải gần anh như vậy, cô sẽ tưởng tai mình có vấn đề. Lục Tử Mặc dường như muốn nói với cô điều gì đó. Sơ Vũ căng người chờ đợi, nhưng cuối cùng phía sau chỉ vọng đến tiếng thở dài: “Sơ Vũ”.

Cuối cùng anh vẫn không chịu mở miệng, đáy lòng Sơ Vũ tràn trề nỗi thất vọng. Lục Tử Mặc cúi đầu, hai bàn tay anh đang đặt ở thắt lưng Sơ Vũ lần từ dưới lên trên. Đốm lửa nhỏ xuất hiện trong thân thể Sơ Vũ khi nãy được anh đốt cháy thành ngọn lửa lớn. Sơ Vũ giữ tay Lục Tử Mặc. Tuy nhiên, sức của cô không là gì so với anh, anh chỉ dừng lại trong giây lát rồi bàn tay to lớn của anh tiếp tục di chuyển.

Quần áo Sơ Vũ rơi xuống đất không một tiếng động. Cô không một mảnh vải che thân dính sát vào Lục Tử Mặc, khiến anh hơi sững người. Sơ Vũ cảm thấy Lục Tử Mặc vuốt dọc theo cánh tay cô, nắm bàn tay cô đặt lên tường. Lục Tử Mặc nhấc thắt lưng Sơ Vũ, có ý xâm nhập cô từ phía sau.

Sơ Vũ hít một hơi sâu rồi nhắm mắt. Hai tay cô muốn bám lấy thứ gì đó nhưng phía trước chỉ là bức tường thô ráp lạnh lẽo. Móng tay Sơ Vũ cào trên tường tạo thành tiếng kêu ken két, càng kích thích Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc đỡ hai bên hông Sơ Vũ, anh hơi điều chỉnh thế đứng, không vội tìm đến lối vào cơ thể cô, nơi khiến anh thần hồn điên đảo.

Lục Tử Mặc cúi người hôn lưng Sơ Vũ. Sự kích thích của anh khiến thân dưới cô mềm nhũn, phải dựa vào tay anh mới có thể đứng vững. Lục Tử Mặc hôn dọc theo xương sống Sơ Vũ từ trên xuống dưới, xúc cảm dịu dàng đó khiến cổ họng cô khô rát, toàn thân bất lực. Một dòng điện từ nơi sâu nhất trong cơ thể dội lên, khiến cô vừa trống trải vừa đau khổ.

“Lục Tử Mặc”.

Sơ Vũ mở miệng, nhưng không biết nói gì, chỉ có thể gọi tên anh. Anh đáp lại cô bằng một âm mũi rồi rời khỏi bờ lưng cô. Lục Tử Mặc điều chỉnh lại người rồi đâm mạnh vào trong. Sơ Vũ cắn chặt môi khi cảm nhận thấy sự xâm nhập của anh. Ở tư thế này, nơi bí ẩn của cô khít chặt đến mức anh không thể lập tức tiến vào sâu trong cơ thể cô. Sau đó, Lục Tử Mặc tiếp tục đâm mạnh, Sơ Vũ thở dốc, cảm thấy bàn tay anh càng giữ chắc thắt lưng cô hơn.

Lục Tử Mặc cúi đầu ôm chặt Sơ Vũ, anh cảm thấy hơi nóng ẩm ướt từ người cô bao vây anh, thần kinh bị một sự kích thích mãnh liệt chưa từng có, khiến anh mê đắm, khiến anh muốn chìm xuống vực sâu không bao giờ dừng lại.

Sự kích động từ nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể từ từ lan ra, khiến hai người mất phương hướng. Sơ Vũ bám chặt bờ tường thở dốc. Cuộc xâm chiếm đột ngột của anh lấp đầy khoảng trống trong cô, làm đầu óc cô quay cuồng.

Không để Sơ Vũ kịp thở, Lục Tử Mặc lại tiến sâu vào. Sơ Vũ không thể kiềm chế tiếng rên rỉ, cả người cô mềm nhũn trượt xuống đất. Lục Tử Mặc cũng quỳ xuống theo thân thể cô, anh vẫn không ngừng động tác ra vào. Căn phòng chỉ còn hơi thở gấp gáp và tiếng rên la mờ ám của Sơ Vũ.

“Uhm…Em…không…”

Sơ Vũ thở hổn hển, mở miệng nhưng không biết mình đang nói gì. Lục Tử Mặc không dừng lại, anh cố ý ghé sát tai cô: “Em không gì cơ?”

Lục Tử Mặc chỉnh lại tư thế rồi càng tấn công mạnh mẽ hơn. Dưới những cú va chạm kịch liệt, Sơ Vũ nhanh chóng được anh đưa đến cực lạc. Cảm nhận được nơi sâu thẳm trong cơ thể cô bắt đầu co rút, anh đột ngột thoái lui khiến đại não Sơ Vũ như bị nổ tung.

Sơ Vũ cảm thấy cô sắp chết đến nơi. Rõ ràng cô đã vượt qua đỉnh điểm nhưng việc anh bỗng dưng rút lui khiến cô như từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Nhưng Lục Tử Mặc không để Sơ Vũ khó chịu lâu, anh đỡ cô dậy, xoay người cô đặt lên bệ rửa mặt rồi lại đâm mạnh vào.

Ở tư thế này, Sơ Vũ có thể nhìn rõ gương mặt Lục Tử Mặc. Mặt anh lúc này thâm trầm, hơi lạnh lùng như một con dã thú. Thấy cô nhìn mình chăm chú, anh không chịu nổi ánh mắt đó nên cúi xuống hôn cô. Trong lúc hai đầu lưỡi cuốn vào nhau, Sơ Vũ cảm thấy vật đàn ông của anh giãn ra trong cơ thể cô, tạo thành cơn sóng thần đưa cô tới cao trào một lần nữa. Sơ Vũ theo quán tính quặp chặt hai chân vào thắt lưng anh.

Sơ Vũ nhắm nghiền mắt, thở một cách nặng nhọc. Những cơn sóng tình cuốn cô ra tít ngoài khơi xa, không biết đâu là bờ bến. Một lúc sau Sơ Vũ mới hé mắt, Lục Tử Mặc vẫn đang ôm chặt lấy cô, anh còn ở trong cơ thể cô như lưu luyến không muốn rời.

Thấy Sơ Vũ hồi tỉnh, Lục Tử Mặc chậm rãi rút khỏi người Sơ Vũ, một dòng dịch trắng đục chảy xuống đùi cô. Sơ Vũ đỏ mặt định đứng dậy nhưng toàn thân cô bất lực. Lục Tử Mặc cúi người bế Sơ Vũ đến trước vòi tắm hoa sen, nhẹ nhàng lên tiếng: “Em hãy tắm rửa đi”.

Anh định bỏ đi, bị Sơ Vũ giữ chặt cánh tay. Lục Tử Mặc quay đầu, Sơ Vũ đang cúi xuống nên không nhìn rõ vẻ mặt của anh: “Lục Tử Mặc, anh thật quá đáng”.

Lục Tử Mặc giữ im lặng.

Từ đầu đến cuối, Lục Tử Mặc đều không có ý định mở lòng với cô. Yêu cầu của cô quá đáng lắm sao? Sơ Vũ tưởng rằng, cô đã rất cố gắng phối hợp với từng nhịp bước anh, cùng anh đồng sinh cộng tử vượt qua nhiều cửa ải gian nan. Vì anh cô mới từ bỏ cuộc sống yên lành, liên tục đối diện với tình thế nguy hiểm. Sơ Vũ nghĩ anh đã chọn cô, nhưng hình như đây là nhận thức sai lầm của Sơ Vũ. Vì cho đến bây giờ, Lục Tử Mặc vẫn là một màn sương mù dày đặc đối với cô.

Cô không biết anh nghĩ gì, đối mặt với chuyện gì, dự định làm gì.

Cô chẳng hiểu gì về anh, còn anh không định cởi mở với cô.

Lục Tử Mặc đứng nhìn Sơ Vũ hồi lâu, cuối cùng cũng không lên tiếng, quay người ra khỏi nhà tắm. Sơ Vũ tức giận mở vòi nước, để dòng nước lạnh lẽo chảy xuống người, chảy vào trái tim cô.

Sơ Vũ tắm xong thay quần áo đi ra ngoài. Lục Tử Mặc đứng bên cửa sổ lặng lẽ hút thuốc. Nghe tiếng động, anh quay đầu về phía Sơ Vũ. Ánh mắt Sơ Vũ dừng ở chiếc túi đen trên tay Lục Tử Mặc. Cô lập tức nhận ra chiếc túi đen đó, là túi vũ khí Ba Dữ không rời tay lúc bảo vệ cô ở Miến Điện. Trên quai túi có hai chữ thêu chỉ vàng bằng tiếng Thái: “Ba Dữ”.

Hóa ra người Lục Tử Mặc đang chờ chính là Ba Dữ. Lục Tử Mặc vẫn giữ cái túi, một tay rút vé máy bay và quyển hộ chiếu từ túi áo, đặt lên cái bàn gỗ thấp trước mặt: “Đây là hộ chiếu và vé máy bay của em. Tối nay tôi sẽ đưa em đến sân bay gần nhất. Em bay đi Bangkok, ở đó sẽ có người đón em. Sau khi trở về, em hãy làm theo mọi đề nghị của cảnh sát Văn, anh ta sẽ tiến hành thủ tục bảo vệ nhân chứng để đảm bảo sự an toàn của em”.

Sơ Vũ ngây người nhìn Lục Tử Mặc: “Làm theo đề nghị nào của anh ta, đề nghị dùng em làm mồi nhử để bắt anh hay giết chết anh?”.

Lục Tử Mặc đứng từ nơi xa, nhìn cô rất lâu, lâu đến mức Sơ Vũ tưởng anh sẽ không trả lời, rồi Lục Tử Mặc nói khẽ: “Sơ Vũ, em không còn sự lựa chọn nào khác”.

Hết chương 31

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: