Quan hệ nguy hiểm – Chương 34

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 34

Lục Tử Mặc xuống xe, lấy túi đồ ăn và nước từ cốp sau ném cho Ba Dữ đang bận bịu ở phía trước. Ba Dữ nhìn hai người gật đầu, không hỏi họ đi đâu. Ba Dữ lúc nào cũng như cái bóng bên cạnh Lục Tử Mặc, yên lặng và đáng tin cậy tuyệt đối.

Sơ Vũ không có khẩu vị nên không cầm túi đồ ăn, cô chỉ nhận chai nước từ Lục Tử Mặc rồi lặng lẽ đi theo anh. Lục Tử Mặc cũng không có động đến đồ ăn, thậm chí cả nước uống. Đi một đoạn khá xa, anh mới rút một điếu thuốc châm lửa.

Càng đi rừng cây càng rậm rạp, Sơ Vũ chỉ có thể nhìn thấy hình bóng Lục Tử Mặc lúc ẩn lúc hiện, đốm lửa trên điếu thuốc lập lòe. Không khí lạnh lẽo khiến Sơ Vũ cảm thấy bất an, cô xoa nhẹ một bên cánh tay. Ban đêm trời hơi lạnh, thỉnh thoảng có cành cây quét qua người Sơ Vũ buồn buồn.

Lục Tử Mặc dường như nhìn thấy cử động của cô, anh dừng lại và cởi áo khoác ngoài khoác lên người cô. Lục Tử Mặc chỉnh lại hai vạt áo cho Sơ Vũ, do dự một lát rồi kéo cô vào lòng. Anh mơn man trên tóc cô: “Sơ Vũ”.

“Hả?”

Vòng tay của Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ an lòng đến mức không muốn động dậy. Trong không khí yên lặng, cô nghe rõ nhịp tim của Lục Tử Mặc. Anh trầm mặc một hồi rồi mở miệng, nhưng vẫn dịu dàng gọi tên cô: “Sơ Vũ”.

Sơ Vũ ngẩng đầu. Tuy không nhìn rõ vẻ mặt của Lục Tử Mặc nhưng cô vẫn cảm nhận được anh đang khó xử. Tại sao Lục Tử Mặc luôn mâu thuẫn như vậy. Đáng lẽ, anh phải là một người máu lạnh mới đúng. Nhiều lúc Sơ Vũ nghĩ, cô không phải là người quan trọng đối với anh. Nhưng mỗi khi ở gần bên anh, thái độ của anh luôn khiến cô mơ hồ và có cảm giác, tình cảm của anh dành cho cô không đơn giản như vậy.

“Có rất nhiều việc, tôi không muốn em tham dự”.

Cuối cùng Lục Tử Mặc cũng chịu mở miệng: “Nhưng lần nào, mọi chuyện cũng không diễn ra theo ý tôi. Tôi hy vọng em có thể hiểu tất cả những việc tôi làm”.

Sơ Vũ mơ hồ, lặng im chờ anh giải thích. Tuy nhiên, Lục Tử Mặc lại chuyển sang đề tài khác: “Em có biết tình cảnh của em hiện nay không?”

Sơ Vũ lắc đầu, Lục Tử Mặc nở nụ cười bất lực trong bóng tối: “Bây giờ em không còn là Đặng Sơ Vũ bình thường nữa, em đã được gắn mác “người phụ nữ của Lục Tử Mặc”. Vì cái mác này, kẻ thù của tôi sẽ truy sát em, cảnh sát cũng sẽ truy bắt em. Có lẽ một khoảng thời gian dài trong tương lai, em không thể nào trở lại với cuộc sống an lành”.

Sơ Vũ cúi đầu, cuộc đời cô mất đi sự yên ổn từ lâu rồi. Cô đã chấp nhận hoàn cảnh này, nhưng người đàn ông trước mặt vẫn đóng kín thế giới của anh không chịu để cô bước vào, khiến cô rơi vào cục diện tiến thoái lưỡng nan.

“Tôi nên sớm đoán ra, em không phải là người phụ nữ bình thường mới phải”, Lục Tử Mặc thở dài, nắm bàn tay Sơ Vũ: “Trên người em có một số thứ rất đặc biệt so với những cô gái khác. Sơ Vũ, có lúc em thậm chí vô cùng tàn nhẫn”.

Câu nói này nghe qua giống một lời chỉ trích, nhưng giọng điệu của anh lại rất dịu dàng. Lục Tử Mặc vuốt nhẹ các ngón tay Sơ Vũ: “Đôi bàn tay này lúc lấy mạng người khác không hề do dự và hoài nghi. Em làm tất cả vì tôi, còn tôi thì vì điều gì?”.

Sơ Vũ nghi hoặc khi nghe câu cuối của Lục Tử Mặc, nhưng anh không nói tiếp. Một lúc sau, Lục Tử Mặc mới lên tiếng: “Tôi và Ba Dữ phải lấy bằng được lô hàng từ chỗ Văn Lai. Nếu em đã buộc phải đi cùng chúng tôi, tôi hy vọng em có thể giúp tôi”.

“Em có thể làm gì?”

Sơ Vũ không do dự cũng không từ chối, giống như việc cô làm cho Lục Tử Mặc là lẽ đương nhiên. Lục Tử Mặc ôm Sơ Vũ đi về chỗ cũ: “Đêm nay chúng ta sẽ đi thẳng đến thị trấn phía trước. Theo tin tình báo tôi có được, ngày kia Văn Lai sẽ cho áp tải hàng. Hắn chuẩn bị một đội xe đi cùng xe hàng, đoàn xe sẽ đi qua thị trấn Langming phía trước. Tuy nhiên, theo tin của Ba Dữ ngày hôm nay, Văn Lai đã đổi xe hàng. Như vậy đoàn xe kia chỉ là mồi nhử. Tôi và Ba Dữ sẽ giả vờ mắc mưu Văn Lai, đi ăn mồi nhử đó. Tôi cần em mạo hiểm, em ở phía sau tráo xe hàng thật giúp tôi”.

Ba Dữ đã chụp được hình chiếc xe chở hàng. Văn Lai có lẽ không muốn gây sự chú ý nên không dùng xe quân dụng. Hắn chọn một chiếc xe bình thường, loại xe chở hàng thông dụng màu trắng. Thùng xe phía sau in hàng chữ màu đen “Công ty phát chuyển nhanh Thaida”. Xem ra, Lục Tử Mặc đã đoán đúng, Văn Lai sẽ không để chiếc xe chở hàng thật sự đi cùng đội xe chuẩn bị từ trước mà cho đi riêng.

Sau khi xe Jeep lăn bánh, ba người đi tiếp ba tiếng đồng hồ mới đến thị trấn Langming. Nơi này có con đường quốc lộ chạy qua, cũng có một trạm xăng duy nhất trong khu vực. Khi đến nơi vào lúc sáng sớm, ba người không dừng lại nghỉ ngơi. Họ bỏ lại chiếc xe Jeep quân dụng ăn cắp. Ba Dữ không biết kiếm đâu ra một chiếc xe tải bình thường, thùng xe cải tạo thành một gian phòng nhỏ, có giường, đồ dùng thiết yếu và cả nhà vệ sinh. Ba Dữ dừng xe ở trạm xăng bơm đầy xăng, Lục Tử Mặc ngồi trên xe mở laptop tra cứu tài liệu, còn Sơ Vũ đi vào siêu thị nhỏ của trạm xăng mua ít đồ ăn, nước uống và thuốc lá của hai người đàn ông.

Khi Sơ Vũ trở lại thùng xe, Lục Tử Mặc vẫn đang tập trung vào chiếc laptop. Sơ Vũ cầm chai nước đến bên cạnh anh. Hóa ra Lục Tử Mặc đang tìm tài liệu về công ty vận tải Thaida.

“Thế nào rồi?”

Sơ Vũ liếc lên màn hình, mở chai nước ngửa cổ tu ừng ực. Lục Tử Mặc vẫn chăm chú nhìn màn hình vi tính: “Thaida là công ty vận chuyển lớn nhất Thái Lan, phụ trách vận chuyển đường dài và đường ngắn. Theo biển số xe và ký hiệu vận chuyển Ba Dữ chụp được, có thể tìm ra lộ trình của chiếc xe này. Ba ngày trước chiếc xe xuất phát từ Ubon Ratchathani. Theo lộ trình đăng ký với công ty, xe sẽ đi Bangkok”.

Lục Tử Mặc vừa nói vừa trải tấm bản đồ, bên trên đã dùng bút đỏ đánh dấu tuyến đường của xe hàng. Trên bản đồ, thị trấn Langming cũng là một địa điểm xe buộc phải đi qua. Tuy Văn Lai tráo xe, nhưng vụ này trọng đại nên hắn không dám khinh suất để xe hàng rời khỏi tầm kiểm soát của mình. Mặt dù thời gian xuất phát của đội xe mồi câu và chiếc xe chở hàng khác nhau nhưng khoảng cách có lẽ không lớn lắm.

Sơ Vũ nhìn bản đồ rồi quay sang Lục Tử Mặc: “Sau khi đoạt lại lô hàng thì anh định chuyển đi đâu? Đem về sơn trại à?”

Lục Tử Mặc hơi đờ người. Sơ Vũ tưởng anh sẽ né tránh câu hỏi của cô như mọi khi, nhưng Lục Tử Mặc liếc cô rồi lên tiếng: “Lô hàng này tương đương một nửa tài sản của Kim Gia. Ở khu vực Tam giác vàng, những ông trùm ma túy lớn nhất hiện nay gồm Kim Gia ở Thái Lan, Rắn Độc ở Miến Điện và Hoa Hỉ ở Lào, còn những người khác chỉ là buôn bán cò con”.

Lục Tử Mặc ngừng trong giây lát, đột nhiên xoay ghế ngồi đối diện Sơ Vũ: “Lần tôi đưa em đi mê cung là để tiến hành giao dịch với Renault. Kim Gia định dùng một nửa lô hàng đổi lấy tiền mặt, một nửa đổi lấy súng ống đạn dược từ Renault”.

Sơ Vũ chăm chú nhìn Lục Tử Mặc, chờ anh giải thích những sự việc cô thắc mắc bấy lâu nay. Lục Tử Mặc cúi đầu, đan hai tay vào nhau: “Rắn Độc ngồi vững chắc trên ngôi vị ông trùm ma túy ở Miến Điện. Muốn giữ vững vị trí này, cần có nơi sản xuất ma túy lớn nhất, nhà máy tinh luyện tiên tiến nhất, quan trọng hơn là cần có vũ lực lớn mạnh làm hậu thuẫn. Rắn Độc luôn miệng nói không ngăn cản người khác phát triển, nhưng đằng sau lưng, ông ta luôn tìm cách thao túng thị trường, đặt dưới sự khống chế của ông ta, để duy trì cái gọi là sự cân bằng do ông ta đề xướng”.

“Renault là nhà buôn bán vũ khí nổi tiếng người Pháp”, Lục Tử Mặc hơi lim dim mắt: “Kim Gia chấp nhận giao dịch với Renault vì hắn có thể cung cấp những thứ ông cần. Ông ấy muốn dùng một nửa tài sản đổi thành vốn lưu động và vũ khí. Dù chúng tôi cẩn mật cỡ nào, dù vào tận mê cung để giao dịch cũng không thoát khỏi con mắt của đám thuộc hạ Rắn Độc. Trên thực tế, Rắn Độc sớm biết Renault sẽ giao dịch với Kim Gia. Do đó, ông ta đã gặp gỡ và thỏa thuận với Renault từ trước, để Renault giúp ông ta cướp số hàng của Kim Gia”.

“Ý của anh là…Vụ giao dịch ở mê cung bị đổ bể là do Renault và người của Rắn Độc câu kết chứ không phải là cảnh sát?”

Lục Tử Mặc cười cười: “Lúc cảnh sát nhận được mật báo tới nơi, Renault đã cướp hàng đi mất. May mà em được cứu thoát”.

“Vì vậy…”

Sơ Vũ nhanh chóng “tiêu hóa” thông tin Lục Tử Mặc đưa ra: “Rắn Độc ngấm ngầm cho người phá hoại cuộc giao dịch của Kim Gia, vì ông ta sợ Kim Gia củng cố sức mạnh vũ trang, đe dọa đến ngôi vị của ông ta?”

Lục Tử Mặc gật đầu: “Rắn Độc biết Kim Gia có ý đó, chắc chắn sẽ tìm cách trừ khử Kim Gia. Nhưng dù sao Kim Gia cũng là lão đại ở Thái Lan, Rắn Độc dù có thế lực mạnh đến mấy, có ảnh hưởng trên thị trường quốc tế đến mấy, trừ khử Kim Gia cũng không phải là chuyện dễ dàng. Hơn nữa ông ta cũng không muốn mạo hiểm. Trong lúc ông ta và Kim Gia long tranh hổ đấu, sẽ có ngư ông đắc lợi.

“Về phần Kim Gia, ông không thể nào để mất trắng lô hàng đó nên phải đoạt lại bằng được từ tay Renault. Lúc đó, Renault được Rắn Độc gợi ý, tương kế tựu kế dùng lô hàng của Kim Gia để trao đổi với tôi. Renault chưa kịp nói ra ý của Rắn Độc đã bị giết chết ở trên biển. Nghĩ lại mới thấy lúc đó tôi chỉ có hai sự chọn lựa. Nếu tôi ngả về phía Rắn Độc, một nửa tài sản của Kim Gia sẽ thuộc về tôi. Rắn Độc sẽ nâng đỡ tôi lên làm ông trùm”.

“Nếu vậy, tôi buộc phải đấu với Kim Gia. Dù tôi đấu thắng hay thua, Rắn Độc cũng sẽ được lợi. Nếu tôi thắng, ông ta có một kẻ bù nhìn dễ khống chế hơn Kim Gia, đồng nghĩa với việc thị trường Thái Lan sẽ quy vào bản đồ của ông ta. Còn nếu tôi thua, kết quả sẽ giống như tôi không nhận lời ông ta, là tôi phải chết. Ông ta vốn lên kế hoạch trừ khử tôi ngay trên biển một khi tôi không đồng ý. Làm vậy, ông ta có thể loại bỏ cánh tay phải của Kim Gia, làm suy yếu sức mạnh của Kim Gia”.

Vì vậy Renault mới sai người bắt cóc cô đưa tới tận vùng biển quốc tế để ép Lục Tử Mặc đến đó. Hóa ra là như vậy.

Từ hành động của Lục Tử Mặc, có thể thấy anh luôn đứng về phía Kim Gia. Bao gồm cả chuyện cướp hàng lần này, chắc chắn không phải vì bản thân anh. Nếu đã vậy, tại sao Rắn Độc còn đồng ý gả con gái Sophie cho Lục Tử Mặc?

Lục Tử Mặc nghiêng đầu nhìn Sơ Vũ. Hai người nói chuyện một lúc, ngoài trời đã sáng hẳn. Tuy nhiên, phố xá dường như chưa hoàn toàn tỉnh giấc, không khí xung quanh vẫn yên tĩnh như buổi đêm.

“Để xoa dịu”.

Lục Tử Mặc mỉm cười, như nhìn ra thắc mắc của Sơ Vũ: “Rắn Độc làm vậy để xoa dịu tâm trạng của tôi sau vụ Renault. Thật ra Rắn Độc làm tất cả những chuyện đó cũng giống như đi trên con dao hai lưỡi. Vì vậy, ông ta muốn xoa dịu tinh thần của tôi, thông qua việc gả Sophie cho tôi bày tỏ thành ý hợp tác của ông ta. Mặt khác, việc tôi trở thành con rể ông ta có thể khiến Kim Gia hết tín nhiệm tôi”. Lục Tử Mặc thở dài, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi: “Mỗi bước đi của Rắn Động đều được cân nhắc kỹ lưỡng, chỉ cần sai nửa bước, chúng ta sẽ mất mạng ngay lập tức”.

“Không thể để người như Rắn Độc bành trướng, chiếm vị trí độc tôn. Nếu ông ta thôn tính Kim Gia, sau này sẽ càng khó động đến địa vị của ông ta. Vì vậy, tôi không thể để lô hàng lọt vào tay Rắn Độc, tôi cũng cần phải bảo vệ Kim Gia”. Lục Tử Mặc cười cười: “Đây mới chính là trạng thái cân bằng thật sự”.

Khó khăn lắm mới có dịp Lục Tử Mặc nói chuyện cởi mở, Sơ Vũ vẫn còn nhiều chuyện muốn hỏi. Nhưng lúc này Ba Dữ đã leo lên xe, gật đầu với hai người rồi ngồi xuống cạnh Lục Tử Mặc: “Làm thế nào bây giờ?”.

“Từ tài liệu tra cứu được, xe vận chuyển hàng hóa của Thaida đều là xe dạng container của hãng Ford. Một công ty vận tải nhỏ ở thị trấn Langming có 5 chiếc xe giống hệt. Việc phun chữ lên thùng xe và đặt làm biển giả có thể hoàn tất trong ngày hôm nay. Chúng ta cần phải khiến Văn Lai tin, rằng chúng ta vẫn chưa biết việc xe hàng bị tráo đổi. Chúng ta sẽ bắn tin cho hắn, chúng ta chuẩn bị mai phục đội xe kia”.

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm đi thuê xe hàng, phun chữ và đặt làm biển giả”, Ba Dữ tiếp lời Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc lại trầm mặc một hồi. Cuối cùng anh ngẩng đầu nhìn Sơ Vũ: “Ba Dữ đi chuẩn bị mấy việc, em cùng tôi đi ra ngoài, để tai mắt của Văn Lai truyền tin chúng ta đang ở đây. Ngày mai, tôi và Ba Dữ sẽ đi mai phục đội xe. Văn Lai chủ yếu quan tâm đến động thái của chúng tôi nên sẽ không để ý đến sự biến mất của em. Em sẽ phụ trách đi đánh tráo xe chở hàng thật sự”.

“Bây giờ chia nhau ra hành động. Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện”.

Lục Tử Mặc mặc áo khoác nhảy xuống xe. Ba Dữ đợi hai người xuống xe liền đóng cửa xe lái đi mất. Lục Tử Mặc quay sang nhìn Sơ Vũ: “Đi thôi”.

Hai người đi theo con đường nhỏ bên ngoài trạm xăng. Mặt trời lúc này xuất hiện đằng đông, chiếu ánh nắng dìu dịu. Hai người bất giác im lặng, hưởng thụ không khí trong lành của buổi sớm. Lục Tử Mặc dẫn Sơ Vũ tiến về phía trước. Thị trấn Langming là thị trấn miền núi, được xây dựng dọc theo triền núi. Tuy nhiên, quy mô của nó như một thành phố nhỏ, tương đối sầm uất. Nếu đi theo đường quốc lộ từ trạm xăng vào thị trấn, khoảng mười phút là đến cuối thị trấn. Lục Tử Mặc không đưa Sơ Vũ đi vào phố mà đi theo đường nhỏ bên sườn núi ở phía sau trạm xăng. Từ trên con đường này có thể bao quát toàn bộ thị trấn Langming.

Lục Tử Mặc quay sang Sơ Vũ, cô đang nheo mắt nhìn thị trấn Langming ở bên dưới.

“Chúng ta phải tìm ra cách an toàn nhất có thể đạt được mục đích của chúng ta”.

Lục Tử Mặc lên tiếng, Sơ Vũ quay đầu nhìn anh mỉm cười: “Anh đang lo lắng cho em phải không? Tử Mặc, khi em quyết định ở bên cạnh anh, em biết sau này có nhiều chuyện em buộc phải đối mặt”.

Lục Tử Mặc vuốt nhẹ lòng bàn tay Sơ Vũ, cố nén tâm trạng rối bời. Lúc này không phải là lúc anh tỏ ra mềm yếu. Trên thực tế, những người mà họ phải đối mặt là kẻ lòng dạ sắt đá, coi mạng người như cỏ rác. Vì vậy, họ cần phải lạnh lùng hơn, tàn nhẫn hơn chúng mới có thể giành thắng lợi.

Mỗi khi gặp hoàn cảnh tương tự, anh đều lạnh lùng nhẫn tâm mới có thể giữ mạng sống. Dần dần, anh trở thành trở thành người bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích. Anh rơi vào cuộc sống như thế này, không thể thay đổi, không biết đâu là tận cùng, rồi trở thành một phần tử của bóng tối lúc nào không hay.

Lục Tử Mặc nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ lan man, anh kéo Sơ Vũ vào lòng, cúi đầu mỉm cười: “Tôi biết ngay từ đầu mà, lúc bị bắt cóc cũng không thấy em sợ hãi. Lần đầu tiên tôi gặp người phụ nữ như em, rất khác biệt”.

“Em chỉ là con ngốc mà thôi”.

Sơ Vũ dụi đầu vào ngực Lục Tử Mặc, nhẹ nhàng nhắm mắt. Được ở trong vòng tay ấm áp của anh, ngửi mùi hương và nghe nhịp tim đập của anh, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Rốt cuộc Sơ Vũ yêu người đàn ông này ở điểm gì? Cô cũng không biết nữa.

Có lẽ vì cô quá yêu anh, nên không có đáp án rõ ràng.

“Xe chở hàng xuất phát từ bên kia, chắc chắn sẽ dừng lại ở thị trấn Langming để bơm xăng. Văn Lai giao hàng cho công ty vận tải, nhưng hắn nhất định sẽ cử người bảo vệ chiếc xe. Em chỉ có một mình, đây mới là điểm khó nghĩ nhất”.

Cô chỉ có một thân một mình. Lục Tử Mặc và Ba Dữ sẽ đi mai phục đội xe mồi nhử để thu hút sự chú ý của phía cảnh sát. Sơ Vũ phải tráo đổi xe dưới bao con mắt theo dõi, nghe qua cũng thấy đây là nhiệm vụ bất khả khi. Sơ Vũ cảm thấy hơi căng thẳng, cô nở nụ cười gượng gạo: “Em nên làm thế nào?”.

“Chỉ cần chúng ta đánh lạc hướng, khiến tất cả mọi người không chú ý đến chiếc xe chở hàng một một giây phút nào đó, chúng ta sẽ có cơ hội thành công”.

Lục Tử Mặc nhìn xuống trạm xăng ở phía xa xa: “Chúng ta thử xem sao”.

Lục Tử Mặc liên lạc với Ba Dữ rồi đưa Sơ Vũ từ trên núi đi xuống phố. Lúc này mặt trời dọi chiếu ánh nắng chói chang, thị trấn rất náo nhiệt. Hai người đi trên đường phố chật hẹp đông người. Sơ Vũ bị thu hút bởi dãy hàng quán đồ ăn và đồ trang sức bên đường.

Hai người không dừng lại mà đi vào một con đường nhỏ. Con đường nhỏ rất dài, hai bên đều là dãy nhà hai tầng xây bằng xi măng, phía trước có sân nhỏ. Ở một ngôi nhà có nhiều người mặc đồ công nhân ra ra vào vào, xe tải Ba Dữ lái đỗ ngay ngoài cửa.

Hai người đi vào sân, Ba Dữ đang đứng ở cửa ra vào. Nghe tiếng bước chân, anh ta quay đầu lại “Làm xong cả rồi, hãy cùng tôi đi xem”.

Ba người xuyên qua một gian phòng chất đầy linh kiện ô tô đi ra sân sau. Sân sau nhỏ hơn sân trước một chút, trong sân đậu một chiếc xe chở hàng màu trắng của công ty vận tải Thaida. Sơ Vũ ngó một lượt, bề ngoài chiếc xe này giống hệt xe trên ảnh Ba Dữ chụp được. Ba Dữ gõ lên thùng xe: “Mọi việc sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông”.

Hết chương 34

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: