Quan hệ nguy hiểm – Chương 37

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 37

Văi Lai cứng đờ người, sự xuất hiện đột của Lục Tử Mặc khiến các sợi dây thần kinh của hắn gần như đứt đoạn. Văn Lai giật mạnh tóc Sơ Vũ, khiến đầu cô ngả về phía sau. Do hắn dùng sức nên lưỡi dao sắc nhọn kề trên cổ Sơ Vũ ấn sâu vào lớp da cô, xuất hiện một vệt máu đỏ. Dòng máu đỏ từ từ chảy xuống dưới ánh dao sắc lạnh, kích thích tận đáy mắt Lục Tử Mặc.

Sơ Vũ chăm chú nhìn Lục Tử Mặc, cô không cảm thấy đau đớn. Toàn bộ cảm xúc của cô tập trung vào người đàn ông trước mặt. Những dòng suy nghĩ nối tiếp nhau như cơn ác mộng đeo bám cô, khiến cô tê liệt.

Ánh mắt Lục Tử Mặc rời khỏi dòng máu đỏ. Anh đi vào trong nhà, thuận tay đóng cửa ra vào.

“Anh sợ ngôi nhà phát nổ nên không dám bắn tôi?”, Lục Tử Mặc nói với ngữ điệu bình thản: “Ngôi nhà này được tưới nhiều xăng như vậy. Tôi giúp anh cho thêm ít gia vị, nếu phát nổ sẽ càng sạch sẽ hơn đúng không?”

Văn Lai trầm mặc, cả người hắn dính chặt vào thân sau Sơ Vũ. Cô có thể cảm nhận thấy hắn hơi run rẩy. Khi mặt đối mặt với Lục Tử Mặc, về khí thế hắn đã thua anh hoàn toàn. Chắc chắn tự đáy lòng, hắn rất sợ người đàn ông trước mặt. Qua những việc Văn Lai làm, có thể thấy hắn không phải là người sợ chết. Vậy thì, hắn sợ Lục Tử Mặc điều gì?

“Mày đừng có động đậy, nếu không tao sẽ giết người phụ nữ này”.

Văn Lai cất giọng trầm trầm. Lục Tử Mặc nhếch mép cười, anh không làm theo lời uy hiếp của Văn Lai mà từ từ bước về phía trước. Anh đi rất chậm, rất kiên định. Mỗi bước đi của Lục Tử Mặc như dẫm đạp vào lòng Văn Lai. Người đàn ông phía trước càng đến gần, sát khí tỏa ra từ người anh ngày càng rõ ràng. Văn Lai giống như con mồi nằm trong tầm ngắm của anh không còn đường trốn chạy.

Bàn tay Văn Lai không kiềm chế nổi sự run rẩy, lưỡi dao sắc trên cổ Sơ Vũ càng ấn vào sâu hơn. Lúc này không chỉ là vệt máu mà máu trên cổ Sơ Vũ trào ra, chảy xuống lưỡi dao tạo thành hình thù quái dị. Lục Tử Mặc như không nhìn thấy hình ảnh đó, ánh mắt anh chỉ chằm chằm vào Văn Lai ở phía sau.

Con người nhiều khi thường ỷ mình có vũ khí. Một khi để mất vũ khí, họ sẽ trở thành trẻ sơ sinh không có sức phản kháng. Văn Lai và hai thuộc hạ của hắn đều giống như vậy. Khi khẩu súng trên tay chúng mất tác dụng, chúng hoàn toàn không phải là đối thủ của những cỗ máy giết người như Lục Tử Mặc và Ba Dữ. Từ bên ngoài vọng đến hai tiếng đập mạnh và tiếng đổ vật xuống đất. Văn Lai giật giật mí mắt, đoán biết kết cục của hai tên thuộc hạ.

Mùi khí thiên nhiên xộc vào phòng mỗi lúc một nồng nặc hơn. Sơ Vũ buộc phải nín thở một lúc, rồi lại thở hắt ra và hít vào.

Nhận biết bây giờ chỉ còn lại một mình, Văn Lai thở hổn hển. Ánh mắt lãnh lẽo vô cảm của Lục Tử Mặc vẫn khóa chặt lấy hắn. Việc dùng người uy hiếp Lục Tử Mặc không đạt hiệu quả mong muốn, khiến hắn bị một áp lực tâm lý vô cùng lớn. Văn Lai cất giọng khàn đặc: “Lục Tử Mặc, mày không thèm để ý đến sự sống chết của người đàn bà này hay sao?”

Lục Tử Mặc dừng bước, môi anh nở nụ cười châm biếm: “Nếu không phải mệnh cô ta lớn, thì đã chết trong tay Renault trên vùng biển quốc tế rồi. Sao anh còn ngu ngốc đến mức đi dùng người đàn bà này để uy hiếp tôi?”.

“Nhiều lúc sự việc không chỉ đơn giản nhìn bề ngoài. Kiểu gì cũng phải thử mới biết. Hơn nữa, người đàn bà này biết quá nhiều chuyện của tao. Dù không bắt cô ta làm con tin, tao cũng phải giết chết cô ta”.

Văn Lai không hiểu tại sao đột nhiên trấn tĩnh hẳn. Bàn tay vừa còn run lẩy bẩy trở nên cứng như họng kìm, kẹp chặt Sơ Vũ.

Lục Tử Mặc lặng thinh. Văn Lai mỉm cười: “Mày nên biết tao và Renault hoàn toàn khác nhau. Renault là kẻ tham sống sợ chết. Về phần tao, tao sợ bị bại lộ còn hơn cái chết. Nếu không thể trở về nguyên vẹn, tao thà cùng chết với chúng mày”.

“Bảo Ba Dữ ra đây”

Văn Lai ra lệnh. Lục Tử Mặc đứng yên tại chỗ, không tiến lên phía trước, cũng không gọi Ba Dữ đang trốn ở một góc nào đó theo lời Văn Lai.

Sơ Vũ từ đầu đến cuối chăm chú nhìn Lục Tử Mặc. Mặc dù ánh mắt anh không dừng lại trên người cô, cứ như cô không tồn tại. Sau khi trầm mặc một hồi, Lục Tử Mặc nở nụ cười lạnh nhạt, tiếp tục tiến về phía trước.

Bước chân của Lục Tử Mặc như đạp đổ giới hạn chịu đựng cuối cùng của Văn Lai, khiến hắn buộc phải tháo bỏ tấm mặt nạ lạnh lùng. Văn Lai hét lớn: “Lục Tử Mặc, tao sẽ giết người đàn bà này ngay lập tức”.

Lục Tử Mặc không đáp lời, ánh mắt vẫn luôn theo dõi nhất cử nhất động của Văn Lai, anh vẫn bước từng bước một. Từ cửa ra vào đến cây cột ở giữa nhà chỉ mấy chục bước chân. Trong chớp mắt, Lục Tử Mặc đã đến nơi Sơ Vũ chỉ vươn tay cũng có thể chạm vào người anh. Đôi mắt Văn Lai vằn lên những tia máu đỏ. Mỗi bước chân Lục Tử Mặc tiến lại gần, tinh thần hắn sụp đổ thêm một phần.

Nỗi sợ hãi khiến giọng nói Văn Lai biến điệu. Hắn cúi đầu xuống sát tai Sơ Vũ: “Thấy chưa? Đây mới là bộ mặt thật của con người đó. Cô chỉ là con mồi trong tay hắn để dụ kẻ khác cắn câu mà thôi”.

Con dao trên tay Văn Lai cắm sâu vào cổ Sơ Vũ, sâu đến nỗi cô cảm nhận thấy lưỡi dao đang rạch da thịt mình, mang đến sự chết chóc. Mùi tanh của máu và sự căng thẳng thần kinh tột độ khiến Văn Lai kích động đến mức toàn thân run rẩy: “Mẹ nó. Lục Tử Mặc, tao là cảnh sát. Mày mà giết cảnh sát thì đừng hòng hy vọng sau này sống yên ổn”.

“Chẳng phải anh nói không sợ chết, chỉ sợ bại lộ rồi thân bại danh liệt?”

Lục Tử Mặc cười lạnh lùng, nhìn Văn Lai bằng ánh mắt khinh miệt: “Anh tưởng bây giờ tôi có cuộc sống yên ổn? Vì anh là cảnh sát nên tôi không dám hạ thủ?”

Lời nói Lục Tử Mặc nhẹ tựa cơn gió, nhưng bức Văn Lai đến mức phát điên, khiến hắn không thể tiếp tục giữ bình tĩnh. Sát khí tỏa ra từ Lục Tử Mặc bao vây hắn, làm cho hắn cảm thấy mình chỉ là động vật nhỏ bé trước một con mãnh thú. Hắn đã bị mãnh thú rình rập, hắn không còn cơ hội chạy thoát mà chỉ có thể chờ đợi mãnh thú ra đòn cuối cùng trong nỗi sợ hãi tột cùng.

“Mẹ kiếp”.

Mắt Văn Lai đỏ sọng, Lục Tử Mặc vừa tiến lên một bước đồng thời vươn tay nhanh như tia chớp túm lấy bàn tay cầm dao của Văn Lai. Sơ Vũ chỉ cảm thấy một cơn đau buốt trên cổ mình. Lục Tử Mặc vẫn giữ chặt cổ tay Văn Lai, mặt hắn trắng bệch. Sơ Vũ nghe rắc một tiếng xương gãy. Bởi vì quá đau nên Văn Lai buộc buông tay phải thả con dao xuống đất.

Lục Tử Mặc giơ chân đạp mạnh vào bụng Văn Lai. Vì cổ tay vẫn bị giữ chặt nên hắn không thể tránh đòn. Lục Tử Mặc ra đòn vừa chuẩn xác vừa tàn nhẫn. Văn Lai cảm thấy tức thở, toàn thân không còn chút sức lực nào. Hắn một tay ôm bụng quỳ rạp xuống sàn nhà.

Lục Tử Mặc không còn để ý đến Văn Lai, anh rướn người về phía trước giữ chặt cổ Sơ Vũ, mở to mắt nhìn cô. Do bị trói vào cột nên Sơ Vũ không thể động đậy. Máu từ kẽ ngón tay anh chảy xuống. Lục Tử Mặc nhìn dòng máu đỏ, đầu óc như bị nổ tung. Trong chốc lát, mọi vật trước mắt anh mờ dần, chỉ còn màu máu đỏ kích thích thần kinh thị giác Lục Tử Mặc.

“Ba Dữ!”

Lục Tử Mặc hét lớn. Đằng sau Sơ Vũ vọng đến tiếng động ầm ầm. Ba Dữ xông vào cầm chiếc ghế đập vỡ cửa kính, để không khí từ bên ngoài tràn vào trong phòng. Ba Dữ đi về phía Sơ Vũ, nhanh chóng rút cuộn vải băng từ trong túi băng bó cho cô. Sơ Vũ được hai người cởi trói và dìu cô nằm xuống đất, gối đầu lên đùi Lục Tử Mặc. Sơ Vũ nhướng mắt nhìn anh. Gương mặt anh trắng bệch, hai tay vẫn giữ chặt cổ cô để cầm máu, như muốn tiếp thêm sinh khí cho cô.

“Thế nào rồi?”

Lục Tử Mặc lên tiếng, giọng nói trầm thấp khàn khàn. Sơ Vũ từ từ nhấc tay. Không biết có phải do đại não thiếu máu, cô cảm thấy toàn thân lạnh buốt, bên tai chỉ có tiếng ù ù, chân tay tê cứng. Cảm giác tê cứng này lan dần đến tim cô, khiến trái tim cô cũng bị tê liệt. Nhưng Sơ Vũ vẫn cố giơ tay, nắm lấy cổ tay Lục Tử Mặc.

Đúng là người đàn ông mâu thuẫn.

Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc. Cuối cùng anh cũng cúi xuống nhìn cô. Sơ Vũ mỉm cười, muốn nói câu gì đó nhưng cơn đau buốt ở cổ khiến cô không thể mở miệng.

“May mà động mạch và khí quản không bị tổn thương”.

Ba Dữ bình tĩnh kết luận. Lục Tử Mặc thở phào nhẹ nhõm, cúi người bế Sơ Vũ đi ra ngoài. Ba Dữ đợi hai người rời khỏi cửa nhà, đứng dậy bước tới chỗ Văn Lai vẫn còn chưa kịp hồi sức, vung tay đánh ngất hắn.

Một lúc sau, Ba Dữ kéo Văn Lai sống dở chết dở toàn thân bê bết máu ra bên ngoài. Anh ta thả Văn Lai xuống dưới đất, khởi động chiếc xe tải Sơ Vũ đánh cắp, nhấn ga đâm thẳng vào ngôi nhà hoang rồi lập tức nhảy khỏi xe. Một nửa chiếc xe tải nằm trong ngôi nhà, đất cát sỏi đá bay mù mịt. Đợi đến khi khói bụi vơi bớt, Ba Dữ châm một điếu thuốc ném vào trong ngôi nhà. Sàn nhà đổ đầy xăng bắt đầu bén lửa.

Sau đó, Ba Dữ lôi Văn Lai ném vào cốp sau xe mới trở lại buồng lái. Lục Tử Mặc và Sơ Vũ ngồi ở ghế sau. Ba người lái xe rời khỏi nơi đó không bao lâu bỗng từ phía sau vọng đến tiếng nổ lớn, nhìn lại thấy ngôi nhà bốc khói mù mịt. Ba người không dừng xe, tiếp tục tiến về phía trước với tốc độ cao.

Thần sắc Lục Tử Mặc vừa mệt mỏi vừa nghiêm trang. Anh ôm chặt Sơ Vũ, tay đỡ người Sơ Vũ để cô không có cảm giác xe xóc. Lúc này, Sơ Vũ cũng không còn chút sức lực, cô từ nhắm mắt rồi thiếp đi trong lòng Lục Tử Mặc.

Sơ Vũ ngủ một lúc lâu. Khi tỉnh dậy cô nghe thấy tiếng nói chuyện của Lục Tử Mặc và Ba Dữ. Sơ Vũ không mở mắt, chỉ hơi động đậy người trong lòng Lục Tử Mặc. Hình như bọn họ vẫn còn ở trên xe, nhưng xe đã ra khỏi đường núi, chạy trên đường quốc lộ.

Sơ Vũ bất giác nhíu mày, cử động này khiến Lục Tử Mặc biết cô đã tỉnh. Anh cúi đầu nói dịu dàng: “Sơ Vũ”.

Sơ Vũ lặng lẽ mở mắt, trời đã tối. Lục Tử Mặc hôn nhẹ lên trán cô: “Tỉnh rồi à?”

Ba Dữ liếc hai người qua kính chiếu hậu. Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc. Sau khi cảm giác căng thẳng khi đứng giữa ranh giới sống chết và cảm giác mệt mỏi trống rỗng khi được cứu sống qua đi, Sơ Vũ bắt đầu khôi phục tư duy.

Cô cảm thấy đau khổ khi nhìn Lục Tử Mặc.

Quá mệt mỏi rồi. Cô không còn tinh thần suy đoán hay đánh giá bất cứ điều gì. Sơ Vũ ngoảnh đầu về hướng khác. Cô chợt nhớ ra: “Văn Lai…”.

“Em yên tâm, không thể để hắn chết bây giờ, sau này còn dùng đến”.

Câu trả lời của Lục Tử Mặc vừa lạnh lùng vừa có mùi máu tanh. Sơ Vũ tự nhiên không biết tiếp tục nói chuyện gì với anh.

Ba Dữ lái xe đến một làng nhỏ thì dừng lại. Anh ta xuống xe nói với dân làng, họ có người đang bị ốm nặng cần nghỉ ngơi một đêm. Dân làng nhiệt tình sắp xếp ngay chỗ tá túc cho họ.

Lục Tử Mặc không muốn người dân nhìn thấy Sơ Vũ. Anh dùng áo khoác cuốn lên người cô rồi bế cô vào phòng. Sau đó, Lục Tử Mặc ở lại chăm sóc Sơ Vũ, còn Ba Dữ phụ trách chiếc xe và Văn Lai đang bị nhốt ở cốp sau.

Căn phòng nhỏ có cửa sổ bằng gỗ. Trên trần nhà có ô cửa nhỏ, có thể nhìn thấy một vài ngôi sao trên bầu trời xa xa. Giữa căn phòng đặt một bếp củi, chắc là dùng để sưởi ấm. Lúc Sơ Vũ nằm nghỉ ngơi, Lục Tử Mặc đi ra ngoài xin vài thanh củi gỗ để đốt lửa đun nồi nước nóng.

Ngọn lửa bốc cháy khiến căn phòng trở nên nóng bức. Lục Tử Mặc mở hết cửa sổ cho thoáng khí. Ngọn gió mát lạnh từ bên ngoài thổi vào khiến Sơ Vũ thấy dễ chịu hơn. Vừa nãy do không khí quá nóng, người cô vã mồ hôi.

Trên thực tế, quần áo Sơ Vũ dính nhơ nhớp nhưng cô không còn sức lực đứng dậy. Hơn nữa, Sơ Vũ không biết phải đối mặt với Lục Tử Mặc như thế nào, vì vậy cô cố chịu để bẩn thỉu. Sơ Vũ nghe có tiếng nước chảy ở gần bên. Lục Tử Mặc đã tắt ngọn lửa trên bếp, đợi đến khi khói củi bay đi hết mới đóng cửa sổ, quay người đi về phía Sơ Vũ.

Bên tai có tiếng nước róc rách, trên trán hơi âm ấm, Sơ Vũ giật mình mở mắt. Lục Tử Mặc đang cầm chiếc khăn mặt lau mặt cô. Thấy Sơ Vũ mở mắt, anh không dừng động tác, cũng không mở miệng nói chuyện.

Anh biết cô giả vờ ngủ, anh cũng biết cô đang lẩn tránh anh. Sơ Vũ lặng lẽ nhìn Lục Tử Mặc, anh lim dim mắt. Sơ Vũ đột nhiên nhớ lại thời khắc trong hang đá bãi đào vàng ở Miến Điện, lúc cô chính thức trở thành người đàn bà của anh. Sơ Vũ thấy đau thắt trong tim, cô ngăn mình không tiếp tục suy nghĩ.

Thời gian qua, Lục Tử Mặc gầy đi nhiều. Gương mặt xương xương càng khiến anh trở nên sắc lạnh hơn. Nhưng động tác của anh lại rất dịu dàng. Anh chà nhẹ chiếc khăn mặt ấm lên làn da cô. Thỉnh thoảng, ngón tay nóng ấm của anh cũng mơn man trên da thịt Sơ Vũ.

Lục Tử Mặc cầm chiếc khăn mặt quay người vò vào chậu nước ở đầu giường, rồi anh cởi cúc áo Sơ Vũ, đỡ cô ngồi dậy. Lục Tử Mặc cởi bỏ áo Sơ Vũ từ từ lau người cô. Lúc làm công việc này, anh cúi đầu tránh ánh mắt của cô. Bàn tay anh không một chút tà niệm, chỉ nhẹ nhàng làm vệ sinh cho cô.

Ba Dữ xử lý vết thương của Sơ Vũ rất tốt, kỹ thuật cũng đâu vào đấy. Chỉ là lớp vải băng dầy trên cổ khiến cô cảm thấy hơi khó thở.

“Em có thể đứng dậy không? Nước nóng có nhiều, hay là đi tắm cho xong”.

Cuối cùng, Lục Tử Mặc cũng lên tiếng phá vỡ không khí trầm mặc. Sơ Vũ đứng dậy, nhưng do mất máu quá nhiều, đầu óc cô choáng váng quay cuồng. Lục Tử Mặc nhanh tay đỡ cô. Sơ Vũ vịn vào đầu giường, từ chối sự giúp đỡ của anh, cô tự mình quay người từ từ đi vào nhà tắm ở đầu hành lang.

Người ở đây dùng một bể nước bằng thép khá lớn cố định vào một chỗ. Lúc tắm, họ đổ nước đun nóng sẵn rồi mở vòi nước lạnh bên dưới là trở thành bể nóng lạnh. Lục Tử Mặc đổ nước nóng vào bể cho Sơ Vũ rồi đi ra ngoài. Sơ Vũ đứng ngây người một lúc mới máy móc cởi đồ trên người.

Làn nước ấm khiến Sơ Vũ cảm thấy dễ chịu hẳn. Cô ngẩng đầu tránh để vết thương trên cổ bị ướt. Nước vỗ về da giúp Sơ Vũ giảm bớt mệt mỏi. Sơ Vũ quay người. Cửa nhà vệ sinh làm bằng tre nứa, phía tường bên ngoài chỉ cao đến cổ người, có thể che thân thể nhưng không thể che khuất tầm mắt.

Lục Tử Mặc đang đứng dưới ngọn đèn gió ở hành lang hút thuốc.

Sự tồn tại của Lục Tử Mặc lúc nào cũng mãnh liệt. Trong đêm tối, ngọn đèn gió chiếu xuống bóng dáng cao lớn của anh. Bóng dáng tràn đầy sức sống và toát ra một sức hút khó tả, nhìn vào chỉ muốn vươn cánh tay ôm lấy người anh.

Sơ Vũ yên lặng nhìn Lục Tử Mặc hồi lâu. Dường như cảm nhận được ánh mắt cô, anh quay đầu về phía cô. Sơ Vũ không né tránh ánh mắt anh. Hai người nhìn nhau qua bức tường xi măng thấp. Rõ ràng họ đứng gần nhau, nhưng Sơ Vũ lại có cảm giác, một khoảng cách rất lớn nảy sinh từ sự lừa dối và lợi dụng chắn giữa họ, giống như bức tường xi măng kia.

Nước vẫn tiếp tục chảy xuống. Nước nóng đã hết, chỉ còn lại dòng nước lạnh phun vào người Sơ Vũ khiến cô giật nảy mình. Cô cảm thấy toàn thân lạnh toát, không biết là do nước lạnh hay do người đàn ông đang đứng ngoài cửa.

Lục Tử Mặc cuối cùng ném điếu thuốc trên tay xuống đất, lấy chân di di rồi bước về phía Sơ Vũ. Anh đẩy cánh cửa tre tiến vào nhà tắm, kéo Sơ Vũ vào lòng. Anh ôm chặt đến nỗi cô không thể thở nổi. Dòng nước lạnh nhanh chóng làm ướt áo anh, nhưng Lục Tử Mặc vẫn không nới lỏng vòng tay, dù chỉ một chút.

“Sơ Vũ!”.

Lục Tử Mặc cất giọng trầm trầm bên tai Sơ Vũ: “Đừng rời xa anh”.

Hết chương 37

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: