Quan hệ nguy hiểm – Chương 40

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 40

Đoàn người lên đường, đến tầm chiều đã tới địa phận Chiang Rai. Sự kiện mấy người cảnh sát bị giết hại trong một đêm gây chấn động rất lớn. Cảnh sát điều động lực lượng kiểm tra nghiêm ngặt xe cô qua lại trên phạm vi toàn quốc. Trong hoàn cảnh đó, đám người sơn trại đành phải bỏ đường lớn, đi bộ vòng vèo trên núi. Mặc dù đường rất khó đi nhưng có thể tránh những chốt khám xét của cảnh sát trên quốc lộ.

Ở khu vực này, mạng lưới đường mòn trên núi vừa dày đặc vừa phức tạp. Cảnh sát không có đủ nhân lực giám sát toàn bộ nên chỉ đặt chốt kiểm tra ở những cửa ngõ và con đường quan trọng. Chỉ cần vượt qua những chốt đó, đám người Lục Tử Mặc có thể trở về địa bàn của mình mà không ai hay biết.

Do địa hình vùng núi, đoàn người tản mạn hẳn. Lục Tử Mặc vẫn luôn dẫn đầu làm công tác phán đoán phương hướng và tình hình phía trước. Naka kèm chặt Sơ Vũ ở bên mình, hắn luôn đi sau cùng để tách cô và Lục Tử Mặc.

Văn Lai không đi cùng bọn họ. Xem ra, lúc Naka xử lý Ba Dữ, hắn đã có sắp xếp khác với Văn Lai. Sơ Vũ không đoán ra mục đích của người đàn ông này. Tuy nhiên không khó để đoán ra, trong tình cảnh hiện tại, hắn cũng chẳng thể làm gì khác.

Sơ Vũ vô cùng mệt mỏi, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng. Cả đêm qua gần như mất ngủ, cơ thể và tinh thần cô đã cạn kiệt, khiến cô có cảm giác chóng mặt. Tuy nhiên, đầu óc Sơ Vũ vẫn giữ sự tỉnh táo khác thường. Chính sự tỉnh táo này giúp cô không gục ngã ở dọc đường.

Mặt trời từ từ xuống núi, đường rừng ngày càng khó đi. Lần đầu tiên bị bắt cóc, Sơ Vũ cùng từng trải qua việc bị ép đi đường rừng như bây giờ. Không ngờ một thời gian trôi qua, lịch sử lại lặp lại. Mặc dù hoàn cảnh như nhau, nhưng tâm trạng của cô hoàn toàn khác biệt.

Đoàn người dưới sự dẫn dắt của Lục Tử Mặc tiếp tục đi lên trên núi. Bóng đêm thoắt cái ụp xuống cánh rừng già như bóng ma. Mắt nhìn về phía trước chỉ một màu tối đen. Bọn họ không có đèn chiếu sáng, người đằng sau chỉ biết tiến lên theo bước chân của người đằng trước.

Không giống nơi khác, rừng cây ở đây vừa cao vừa thẳng, mặt đất hanh khô khác thường. Chân Sơ Vũ đạp phải sỏi đá lổn nhổn chứ không phải cành lá khô. Thỉnh thoảng dưới đất còn có cả nham thạch. Sơ Vũ lê gót chân một cách khó nhọc. Không biết bao lâu sau, cảnh vật trước mắt đột nhiên hiện rõ.

Hóa ra họ đã đi lên đến đỉnh núi lúc nào không hay. Càng gần đỉnh núi, nham thạch dưới chân ngày càng nhiều. Trên đỉnh núi hình thành một bãi đất trống thiên nhiên, đối diện với con đường quốc lộ ở phía xa xa.

Đỉnh núi rất cao, đường quốc lộ sáng đèn bên dưới như một con rắn phát sáng. Ngoài điểm sáng đó ra, mọi cảnh vật trong tầm mắt đều tối tăm u ám.

“Chúng ta dừng ở đây nghỉ ngơi”.

Lục Tử Mặc vừa mở lời, đám đàn ông lập tức thả lỏng toàn thân, không khí trầm mặc biến mất. Đám đàn ông kẻ đứng người ngồi trò chuyện, trao đổi thuốc lá, nước uống và thức ăn.

Lục Tử Mặc ngồi ở mép ngoài cùng, dưới chân anh chính là vực sâu. Lúc này, ánh trăng chiếu xuống dốc núi và từng hòn nham thạch tạo cảnh tượng đẹp mắt.

Sơ Vũ cũng ngồi xuống. Mawell đưa đồ ăn và nước cho cô. Sơ Vũ từ chối không nhận thức ăn, chỉ cầm lấy chai nước. Dòng nước lạnh chảy từ cổ họng xuống đến lồng ngực, khiến cảm giác nóng ruột trong cô vơi đi ít nhiều. Sơ Vũ không thể kìm nén bản thân, cô đưa mắt về phía Lục Tử Mặc, chỉ nhìn thấy bóng dáng của anh trong đêm tối. Lục Tử Mặc ngồi yên ở đó, mắt dõi về phía xa xa như tượng đá.

“Mẹ kiếp, sao gần đây nghiêm ngặt thế?”

Một người đàn ông than thở: “Đi đường núi kiểu này phải mất năm ngày”.

“Có thể về đến nơi là được rồi “, người bên cạnh đáp lời: “Tên cảnh sát đó chết là đúng. Bà nó, mấy năm nay hắn gây không ít phiền phức cho chúng ta”.

Sơ Vũ chùi nước dính trên mép, lắng nghe đám đàn ông nói chuyện. Nghe khẩu khí của họ, chắc họ không biết Văn Lai là người của Rắn Độc. Cũng phải thôi, Văn Lai là người của Rắn Độc là chuyện cơ mật. Đám đàn em râu ria này không thể nào biết sự thật. Hơn nữa, việc này có liên quan đến Rắn Độc, trong khi họ là người của Kim Gia.

Sơ Vũ đang mải nghĩ ngợi, Lục Tử Mặc ở góc đằng kia đột nhiên đứng dậy đi về phía Naka. Sơ Vũ nghe thấy tiếng động kim loại tạch tạch và một thứ gì đó lành lạnh chĩa vào lưng mình.

“Tử Mặc, chú muốn làm gì?”

Naka nói với giọng điệu đầy cảnh giác. Mawell ngồi bên cạnh cũng thò tay vào thắt lưng, nhìn Lục Tử Mặc chăm chú. Lục Tử Mặc đứng trước mặt Naka. Anh liếc Sơ Vũ rồi nhìn Naka bằng ánh mắt châm biếm. Sau đó, anh quỳ xuống rút một tấm bản đồ từ trong người trải xuống đất. Lục Tử Mặc bấm đèn pin ở đầu cây bút: “Anh hãy xem bản đồ đi. Nếu chúng ta cứ đi men theo tuyến quốc lộ thì rất dễ bị phát hiện. Chúng ta hãy đi theo con đường này”. Lục Tử Mặc chỉ tay lên bản đồ: “Con đường này an toàn hơn nhiều, nhưng phải mất thêm một ngày đường nữa”.

Naka không lên tiếng. Hắn vẫn chĩa súng vào người Sơ Vũ, thậm chí còn cố ý để lộ báng súng cho Lục Tử Mặc thấy, ngầm nhắc nhở anh đừng manh động: “Đi lối gần đường quốc lộ”.

Lục Tử Mặc nhìn Naka: “Chúng ta bị buộc phải bỏ xe đi bộ đường rừng núi, đồ ăn và nước uống không chuẩn bị đủ. Nước ở trên núi thì dễ giải quyết, nhưng kể cả đi bộ theo lối gần quốc lộ cũng phải mất tới năm ngày. Chúng ta không có đủ đồ ăn”.

Naka ngồi im lặng, Lục Tử Mặc lại chỉ tay lên bản đồ: “Con đường này có một cứ điểm của chúng ta. Nơi đó có đủ đồ ăn”.

“Lục Tử Mặc”.

Naka nhô người lên phía trước, cất giọng nói trầm thấp chỉ đủ hai người nghe thấy: “Tôi không biết chú đang tính giở trò gì. Nhưng chú hãy nhớ, người đàn bà này đang nằm trong tay tôi. Tốt nhất chú hãy thật thà làm đúng phận sự của mình, nghe rõ chưa?”.

Lục Tử Mặc lạnh lùng đối mắt với Naka. Sau đó anh cầm tấm bản đồ quay về chỗ nghỉ của mình.

Sơ Vũ cảm thấy Naka nhẹ nhõm hẳn, hắn cất khẩu súng trong tay và hét lớn với mọi người: “Ngày mai đổi sang đường khác. Các chú hãy ngủ đi để giữ thể lực”. Nói xong, hắn dặn dò một người đàn ông ngồi cách đó không xa: “Các chú hãy thay phiên nhau canh gác. Nhớ là có bất cứ động tĩnh gì, kể cả người sơn trại đến cũng phải đánh thức tôi dậy, nghe rõ chưa?”.

Sơ Vũ không để ý đến những lời nói của Naka, cô lại quay đầu nhìn về phía Lục Tử Mặc. Lúc này anh đã nằm xuống như những người đàn ông khác.

Cả đêm Sơ Vũ ngủ không yên giấc. Trong lòng cô kỳ vọng Lục Tử Mặc có hành động bất ngờ nào đó, giúp cô thoát khỏi cảnh tình hiện nay. Cảm giác đó khiến Sơ Vũ tỉnh dậy mấy lần. Mỗi khi đám đàn ông đổi ca gác, cô đều tỉnh giấc. Nhưng Sơ Vũ cảm thấy thất vọng là Lục Tử Mặc dường như ngủ say, cả người anh không hề động đậy.

Trời tờ mờ sáng, Lục Tử Mặc đột nhiên thức giấc. Người canh gác theo lời dặn của Naka, vừa thấy Lục Tử Mặc ngồi dậy lập tức gọi tất cả mọi người. Sơ Vũ vừa chìm vào giấc ngủ đã bị đánh thức. Toàn thân cô bải hoải không muốn bước đi, nhưng đám đàn ông đã thu dọn đồ, tiếp tục lên đường.

Con đường mà Lục Tử Mặc lựa chọn là đường vòng vèo trên núi cao rừng sâu. Khác với lối đi men theo gần quốc lộ, con đường này tuy có đánh dấu trên bàn đồ nhưng trong thực tế, đường đi không có một ký hiệu nào. Càng tiến về phía trước, rừng cây càng dày đặc. Mặt đất cũng dần mềm hơn, không còn sỏi đá hay nham thạch mà thay vào đó là cây lá. Bốn phương tám hướng đều một màu xanh lục. Càng đi, sắc mặt Naka ngày càng khó coi. Hắn cũng canh chừng Sơ Vũ kỹ hơn.

Có lẽ Naka bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định của mình. Trên con đường này, nếu không có sự dẫn dắt của Lục Tử Mặc, chắc chắn bọn chúng sẽ bị lạc trong rừng núi sâu. Hoặc giả chúng có thể tìm thấy lối ra, nhưng tuyệt đối không dễ dàng. Lâm vào tình cảnh buộc phải dựa dẫm nghe theo sự chỉ đạo của Lục Tử Mặc khiến Naka cảm thấy khó chịu. Bản năng của một con cáo già cho hắn biết, Lục Tử Mặc đang có âm mưu gì đó.

Trước đó, Lục Tử Mặc đưa đoàn người đi lên núi, bây giờ lại toàn xuống núi. Đi hết nửa ngày, đến buổi trưa rừng rậm xuất hiện một con suối nhỏ. Đoàn người ngồi nghỉ lại bên bờ suối, lấy ít nước uống, sau đó thuận theo dòng suối đi về cuối nguồn.

Con suối giống như một dải lụa uốn lượn trong rừng sâu. Nước suối trong vắt, có thể nhìn thấy những hạt cát li ti dưới đáy. Thỉnh thoảng vài con cá nhỏ bơi lội. Đoàn người đi men theo dòng suối, con suối mỗi lúc nở rộng tới mấy mét. Giữa dòng suối nước sâu không nhìn thấy đáy.

Trong rừng ngoài tiếng bước chân người đi, chỉ có tiếng nước chảy róc rách. Đám người lặng lẽ tiến bước, không ai nói với ai một câu nào. Một lúc sau, Lục Tử Mặc dừng lại bên bờ suối, ngẩng đầu ngó sang bờ bên kia.

Con suối chảy về vùng thấp hơn. Trong khi đó, đoàn người đã đi đến tận cùng con suối, bờ bên này chỉ còn đường leo lên núi. Lục Tử Mặc nhìn về phía trước, nước suối chảy xuống chỗ trũng, trong khi địa hình lại dần lên cao nên bên dưới hình thành một cái hồ nhỏ. May mà do địa thế cao nên trên mặt nước để lộ ra một đập nước thiên nhiên, con người có thể đi qua.

Tới gần mới phát hiện, đập nước thiên nhiên này không hề dễ đi. Do rong rêu bám đầy nên nền đập rất trơn. Hơn nữa, phía bên kia đập nước lại là một thác nước nhỏ, dòng nước chảy siết, gió thổi tung bọt trắng xóa.

Lục Tử Mặc không lên tiếng, anh bước lên đập nước, rút con dao trên đùi cắm vào khe hở trên đập nước để làm điểm giữ cố định cơ thể. Lục Tử Mặc gật đầu với người phía sau. Người đàn ông phía sau tiếp tục lên đập nước tạo thành điểm giúp đứng vững theo cách của Lục Tử Mặc. Một con cầu một người được hình thành trong chốc lát.

Lục Tử Mặc vẫy tay với những người đằng sau, từng người từng người bước qua đập nước. Cuối cùng chỉ còn lại Naka và Sơ Vũ. Naka nhìn Lục Tử Mặc, đẩy Sơ Vũ về phía anh: “Cô đi trước đi”.

Sơ Vũ đột nhiên cảm thấy vô cùng căng thẳng, cô nắm chặt bàn tay, ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc. Anh lạnh lùng vô cảm giơ tay về phía cô. Do quá căng thẳng, lòng bàn tay Sơ Vũ ướt đẫm mồ hôi, tim cô đập thình thịch. Sơ Vũ từ từ đặt tay mình vào tay Lục Tử Mặc.

Anh nắm chặt tay cô, chặt đến mức cô đau nhức. Sơ Vũ cúi đầu nhìn mặt nước, dẫm một chân lên đập nước. Nước lạnh buốt và trơn ướt khiến cô không thể giữ vững bản thân. Đúng lúc này, Lục Tử Mặc kéo mạnh Sơ Vũ vào lòng, ôm cô nhảy về phía thác nước.

Trong chốc lát, Sơ Vũ không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô chỉ cảm thấy cảnh vật xung quanh tối sầm, người cô rơi mãi rơi mãi xuống đáy, bên tai chỉ có tiếng ù ù. Nhưng tình huống này chỉ diễn ra trong hai giây. Cả người cô bị một lực kéo lên trên mặt nước.

Dòng nước lạnh từ bốn phương tám hướng xô tới, tạo thành một lực đẩy cực lớn, đẩy người Sơ Vũ trôi đi rất nhanh. Lục Tử Mặc lập tức buông Sơ Vũ, nhưng vẫn nắm chặt bàn tay cô. Sức nước nhanh chóng đưa họ rời khỏi nơi họ vừa rơi xuống. Cảm giác tức ngực qua đi, chân tay họ cũng linh hoạt hơn. Sơ Vũ cố bơi về phía bờ theo Lục Tử Mặc.

Lúc nhìn lại, họ mới phát hiện thác nước đã cách họ khá xa. Lục Tử Mặc và Sơ Vũ không dừng lại nghỉ ngơi, cũng không vội lên bờ. Họ tiếp tục bơi thuận theo dòng nước, đến lúc nước chảy chậm lại, Lục Tử Mặc mới kéo Sơ Vũ lên bờ.

Hai người tốn khá nhiều sức lực nên vừa lên bờ, họ nằm phủ phục xuống đất. Sơ Vũ mệt mỏi lật người, nhìn lên trời cao. Bầu trời trong vắt không có một gợn mây, ánh nắng dịu dàng chiếu qua những tán lá lên thân thể cô.

Một thứ mềm mềm ấm ấm chà nhẹ lên má cô, Sơ Vũ quay đầu đón nụ hôn cấp thiết của Lục Tử Mặc. Anh ôm chặt người cô, đè cô xuống bên dưới, hôn cô một cách cuồng bạo. Sơ Vũ ngoan ngoãn đáp trả nụ hôn của anh. Một lúc sau, Lục Tử Mặc mới lưu luyến rời khỏi đôi môi Sơ Vũ.

“Em có bị thương không?”

Ngón tay thô ráp của Lục Tử Mặc vuốt nhẹ lên trán Sơ Vũ. Cô lắc đầu. Lục Tử Mặc đứng dậy, kéo Sơ Vũ đứng lên theo: “Chúng ta phải tiếp tục đi. Bọn họ cách chúng ta không xa lắm, rất dễ đuổi kịp chúng ta”.

Sơ Vũ gật đầu, cắn răng đứng dậy. Cô cảm thấy cơ bắp trên toàn thân cô đang biểu tình. Thế nhưng Sơ Vũ biết, cô buộc phải rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Hai người toàn thân ướt đẫm lảo đảo đi vào khu rừng rậm. Ở trong rừng, nếu không có sự trợ giúp của chó săn, đám Naka rất khó có thể đuổi theo họ. Hơn nữa, Naka cũng không ngu ngốc đến mức đi tìm kiếm họ ở một nơi hắn không thông thuộc.

Dù vậy, cũng không có nghĩa Lục Tử Mặc và Sơ Vũ hoàn toàn thoát khỏi Naka.

Sơ Vũ cố đè nén nỗi lo, đi theo Lục Tử Mặc. Hai người tiến vào rừng sâu. Nhưng Lục Tử Mặc không đưa cô đi quá lâu. Một lúc sau, anh tìm một cây cổ thụ lớn, giật ít dây leo rồi đỡ Sơ Vũ trèo lên cây.

Cành cây cổ thụ trong rừng còn lớn hơn thân người. Sơ Vũ dưới sự trợ giúp của Lục Tử Mặc cố leo lên cao. Đến một cành ba chạc, anh và cô ngồi xuống. Sau đó, Lục Tử Mặc dùng những sợi dây leo mềm buộc người họ vào thân cây để giữ cố định.

Cuối cùng, hai người cũng có thể nghỉ ngơi thoải mái. Lục Tử Mặc nghe ngóng xung quanh một cách cảnh giác. Ngoài tiếng chim kêu, bốn hướng không thấy có tiếng người nói chuyện. Trời lại ập tối rất nhanh.

Cả một ngày nơm nớp lo sợ, giờ đây Sơ Vũ có thể yên tâm nghỉ ngơi bên cạnh Lục Tử Mặc. Anh cởi áo ướt trên người anh và người cô, vắt lên cành cây bên cạnh để hong khô. Hai người dính chặt vào nhau để giữ hơi ấm. Trước khi cởi áo, Lục Tử Mặc lấy từ trong người một cái túi nylon nhỏ được ngụy trang khéo léo. Trong túi có một khẩu súng, băng đạn, bật lửa, di động và thẻ điện thoại.

Lục Tử Mặc một tay ôm Sơ Vũ, một tay bày những thứ trong túi. Họ đang ở trên cao nên không dám mạo hiểm bật di động, Ánh sáng trên màn hình máy điện thoại có thể khiến họ gặp nguy hiểm. Con người lúc ở trong bóng tối thường hy vọng xuất hiện đốm sáng để có thể về mặt tâm lý tạo ra sự tự tin, nhưng không biết thắp ánh sáng trong bóng đêm dễ khiến bản thân bị lộ dưới tầm ngắm của đối phương.

Sơ Vũ dựa người vào Lục Tử Mặc, từ từ chìm vào giấc ngủ mệt mỏi. Lúc cô tỉnh giấc, trời đã tờ mờ sáng. Bên tai cô thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót líu lo.

Lục Tử Mặc ôm chặt lấy cô không để một khe hở nào. Dù vậy, đêm ở trong rừng vẫn khá lạnh. Sơ Vũ giơ tay với lấy chiếc áo đã gần khô khoác lên người mình. Động tác này của Sơ Vũ đánh thức Lục Tử Mặc, anh lập tức mở to mắt nhìn cô.

Dù Lục Tử Mặc có mệt mỏi và buồn ngủ đến mấy, lần nào Sơ Vũ tỉnh giấc trong lòng anh, chỉ cần cô hơi cử động nhẹ là anh biết ngay. Người đàn ông này đúng là lúc nào cũng ở trạng thái cảnh giác cao độ. Lục Tử Mặc cúi đầu nhìn Sơ Vũ, hôn lên trán cô: “Chào buổi sáng”.

Lục Tử Mặc nhận chiếc áo từ tay Sơ Vũ mặc vào người. Anh ngó bốn xung quanh bên dưới, không vội vàng giục Sơ Vũ lên đường.

“Bây giờ chúng ta sẽ quay lại đường cũ”.

Lục Tử Mặc cầm khẩu súng làm động tác ngắm bắn, nhìn Sơ Vũ mỉm cười: “Phải cho Naka biết, hắn sẽ phải trả một cái giá lớn như thế nào do sự ngu xuẩn của hắn”.

Hết chương 40

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: