Quan hệ nguy hiểm – Chương 42

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương 42

Naka ở lại Chiang Rai, một mặt để gặp gỡ Sophie, mặt khác muốn tìm cách giết chết Lục Tử Mặc.

Hành động ngay tại địa bàn của Naka, tất nhiên Lục Tử Mặc phải hết sức thận trọng.

Lúc ở ngôi nhà cây trong rừng rậm, Lục Tử Mặc từng nói, đợi đến khi mọi chuyện bình ổn, lúc đó nếu cô muốn rời khỏi anh, anh sẽ để cô ra đi.

Sơ Vũ nhìn chăm chú Lục Tử Mặc đang xem xét tài liệu Văn Lai để lại trên máy tính xách tay. Anh chuyên tâm vào công việc của mình, không hề bận tâm đến ánh mắt cô. Hoặc giả, anh biết cô đang nhìn anh nhưng vờ đi như không biết.

Bây giờ chưa phải lúc rời khỏi anh một cách an toàn.

Không biết từ khi nào, cô bị cuốn vào thế giới ngầm của anh mỗi lúc một sâu hơn. Đặng Sơ Vũ của ngày hôm nay đã bị gắn chặt cái mác Lục Tử Mặc. Sơ Vũ tựa người vào cửa sổ, làn gió mát lạnh từ bên ngoài từng cơn thổi tới, mơn man trên da thịt cô. Liệu cô có ngày an toàn rời khỏi anh?

Quan trọng hơn, cô có muốn rời khỏi anh hay không?

Sơ Vũ tự hỏi lòng mình. Thế nhưng vấn đề này giống như một con dao sắc nhọn, đâm một nhát vào trái tim cô, khiến máu tươi trào ra, làm cô tim cô đau đớn co thắt. Sơ Vũ chau mày cười gượng. Một khi cô không thể đối mặt với vấn đề này, nếu một ngày nào đó cô có cơ hội ra đi thật sự, cô sẽ phải làm thế nào?

Màn hình vi tính nhấp nháy rồi tắt hẳn. Do không muốn gây sự chú ý nên trong nhà không bật đèn. Trước đó, trong phòng chỉ có ánh đèn mờ mờ hắt ra từ chiếc máy tính xách tay. Khi Lục Tử Mặc tắt máy, cả căn phòng đột nhiên tối om, đến mức Sơ Vũ không nhìn thấy bóng dáng Lục Tử Mặc đâu cả.

Lục Tử Mặc ngồi bên chiếc bàn một lúc rồi bước tới chỗ Sơ Vũ. Người đàn ông này đúng là lúc nào cũng ở trạng thái cảnh giác cao độ, anh quả nhiên tập trung vào công việc nhưng vẫn biết cô nhìn anh.

Lục Tử Mặc đến bên cạnh Sơ Vũ, hơi cúi người nhấc bổng cô lên. Sơ Vũ giật mình, có lẽ anh nghĩ cô không đợi nổi nên đã gật gà gật gù ngủ trước. Vì vậy cô không phản kháng, để mặc anh bế cô đi về phía chiếc giường.

Anh đặt cô xuống giường, giơ tay mở cánh cửa sổ trên đầu giường. Ánh trăng từ bên ngoài chiếu vào, khiến căn phòng lấp lánh ánh bạc.

Sơ Vũ quay lưng về phía Lục Tử Mặc. Cô mở mắt nhưng vẫn nằm im không động đậy.

“Anh biết em vẫn chưa ngủ”.

Một hơi thở nóng hổi thổi vào tai cô. Sơ Vũ đành trở mình, mặt đối mặt với anh. Anh cúi xuống nhìn, giơ tay vuốt tóc cô: “Hạt mưa nhỏ, em đã chịu nhiều khổ cực khi đi theo anh”.

“Nhưng bây giờ em không có sự lựa chọn nào khác. Vì sự sống còn của chúng ta, em tạm thời chỉ có thể ở bên cạnh anh, không được rời nửa bước”.

Lục Tử Mặc cất tiếng thở dài rất khẽ. Anh nằm xuống giường ôm cô vào lòng, ngửa mặt nhìn lên trần nhà.

“Bây giờ anh định thế nào?”

Sơ Vũ ngoan ngoãn rúc đầu vào người anh: “Anh cần em giúp gì?”

“Việc anh thoát khỏi Naka, đối với hắn là sự bất an lớn nhất. Anh nghĩ Naka bây giờ nhất định ăn không ngon, ngủ không yên”, Lục Tử Mặc cười lạnh lùng: “Hắn sợ mọi chuyện bại lộ hắn sẽ bị cả Kim Gia và Rắn Độc truy sát. Hắn ở lại Chiang Rai chắc là có ý bán lô hàng rồi cao chạy xa bay”.

“Nếu anh không đoán nhầm, thì lô hàng đó đã được Naka chuyển đến Chiang Rai. Dù sao nơi này cũng là địa bàn của Kim Gia. Với thân phận Nhị ca, Naka dù sao cũng có thể dễ dàng sắp xếp nhân lực, không sợ bị phá đám”.

Sơ Vũ nghe người đàn ông bên cạnh phân tích một cách lý trí. Lục Tử Mặc lúc nào không máu lạnh?

“Vì vậy việc anh cần làm bây giờ là điều tra xem lô hàng đó đang nằm ở đâu, rồi báo tin cho Sophie làm quà hợp tác. Sau đó anh sẽ bắn tin Sophie chiếm hàng cho Rắn Độc và Kim Gia. Nếu có thể…”, Lục Tử Mặc dừng lại một vài giây: “Tốt nhất cùng một lúc trừ khử cả người đàn bà thâm hiểm đó”.

Từ người anh toát ra không khí chết chóc băng giá, khiến Sơ Vũ cảm thấy không mấy dễ chịu. Cô ngồi dậy, đi về phía cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Bắt đầu từ bao giờ, cô có thể bình thản nghe người đàn ông này nói cho cô biết, làm cách nào để lấy mạng của người khác?

Đối với cô, một cuộc sống bình thường đã ra đi không bao giờ trở lại.

“Anh cần em làm gì?”

Sơ Vũ quay người về phía Lục Tử Mặc, anh vẫn lặng lẽ nhìn cô chăm chăm: “Anh không thể tùy tiện đi lại ở Chiang Rai, mục tiêu lộ rõ quá. Em rất quen thuộc với nơi này, chỉ cần em hóa trang sẽ không ai nhận ra em. Anh muốn em ngày mai đến một nơi. Anh cần tìm ra số liệu giao dịch của Naka”.

Đối với tổ chức của Lục Tử Mặc, phần lớn nguồn tiền thu được có lai lịch bất minh, không thể công khai theo nguyên tắc thông thường. Kim Gia tuy là ông trùm lớn nhất Thái Lan, đóng đô ở sơn trại trong vùng núi sâu, nhưng ông cũng có một công ty lớn. Tất nhiên trên danh nghĩa, người chủ của ông ty này là nhà doanh nghiệp làm ăn đàng hoàng, mục đích tồn tại của công ty chủ yếu để rửa tiền.

Sáng hôm sau, Sơ Vũ đóng giả thành du khách nước ngoài đứng trên một con đường lớn ở trung tâm Chiang Rai. Cô đội bộ tóc giả uốn xoăn màu vàng, đeo cặp kính sát tròng màu xanh lam, dùng thuốc nhuộm lông mày thành màu vàng. Sơ Vũ mặc chiếc áo rộng màu trắng, đội một chiếc mũ nan khá lớn và đeo kính râm che khuất nửa gương mặt. Cô trà trộn vào đoàn khách du lịch, dùng tai nghe nói chuyện điện thoại với Lục Tử Mặc.

“Một khoản tiền lớn như vậy, anh nghĩ Naka sẽ chuyển khoản qua công ty?”

“Hắn sẽ làm vậy”.

Chiếc tai nghe truyền đến giọng nói trầm ấm của Lục Tử Mặc: “Tiền bán lô hàng này là một con số cực lớn. Naka không có con đường nào có thể chuyển tiền ra bên ngoài. Hắn chỉ còn cách mạo hiểm dùng phương thức này”.

“Sơ Vũ, về phương diện này em không hiểu đâu”, Lục Tử Mặc ngừng một lát: “Tuy bề ngoài, công ty có giám đốc đàng hoàng nhưng trên thực tế, Kim Gia vẫn làm chủ. Naka lại là Nhị ca của tổ chức. Nếu hắn muốn tự mình thao tác, tay giám đốc cũng không dám can thiệp. Chỉ cần hắn hành động nhanh, có thể che mắt Kim Gia, hắn sẽ có cơ hội chuyển tiền ra ngoài. Đến lúc đó, hắn sẽ trốn tới chân trời góc bể. Dù hắn có bị truy sát đi chăng nữa nhưng trong tay có khoản tiền lớn, hắn sẽ tìm được cách đối phó”.

Công ty của Kim Gia chủ yếu làm hàng xuất nhập khẩu, nhưng cũng có kinh doanh thêm mặt hàng đồ trang sức. Dưới đại sảnh ở tầng một có cửa hàng bán đồ trang sức khá lớn, là một trong những điểm các đoàn khách du lịch thường ghé qua. Công ty còn bố trí một phòng nghỉ riêng cách ly ở đại sảnh cho khách du lịch, bên trong có máy vi tính lên mạng miễn phí.

Sơ Vũ theo dòng người vào cửa hàng đồ trang sức. Sau khi dạo một vòng quanh các gian hàng, Sơ Vũ đi tìm nhà vệ sinh. Một nhân viên hết sức lễ phép đưa cô ra khỏi phạm vi khu bán hàng, đi vào trong nội bộ tòa nhà. Người nhân viên chỉ vào một góc ở hành lang tầng một: “Chị cứ đi thẳng là thấy nhà vệ sinh”.

“Cám ơn”.

Sơ Vũ mỉm cười, đi vào nhà vệ sinh dưới con mắt nhìn theo của người nhân viên. Đến khi cô khuất dạng, người nhân viên mới quay trở lại cửa hàng trang sức.

Lúc này là giờ làm việc, người đi đi lại lại cũng không ít. Sơ Vũ ở trong nhà vệ sinh một lát, cô tháo mũ và kính râm, cầm tấm thẻ từ Lục Tử Mặc đã chuẩn bị trước. Sau đó, Sơ Vũ bình tĩnh đi ra ngoài, dùng tấm thẻ mở cửa thang máy chuyên dụng rồi đi thẳng lên tầng 17.

Tầng này bình thường không có người ra vào. Cửa ra vào mỗi văn phòng, gồm cả cửa chính ở đầu hành lang và cửa thang máy chuyên dụng cũng phải cà bằng thẻ từ mới có thể mở ra. Lục Tử Mặc tất nhiên có thẻ từ của tầng này.

Cửa thang máy vừa mở, Sơ Vũ cảm thấy tim cô nhảy ra khỏi lồng ngực. Bên trong vô cùng yên tĩnh. Ngoài người của sơn trại, không ai dám lên tầng 17 kể cả người của công ty. Lục Tử Mặc nói, tầm này Naka thường không có mặt ở công ty nên cô sẽ gặp thuận lợi trong việc lấy dữ liệu.

Lục Tử Mặc suy đoán không sai. Nếu Naka muốn chuyển khoản, hắn sẽ tự mình thao tác. Một chuyện lớn như vậy, hắn sẽ không dám giao phó cho bất cứ ai. Hắn sợ việc làm của hắn sẽ đến tai Kim Gia, do đó ngay cả hai người bảo vệ tầng 17 cũng bị hắn đẩy đi nơi khác. Tất cả nằm trong tính toán của Lục Tử Mặc, nơi này là nơi nguy hiểm nhất, nhưng cũng là nơi phòng thủ yếu nhất và dễ đột phá nhất.

Sơ Vũ cố gắng giữ bình tĩnh. Xung quanh không một tiếng động, ngoài tiếng điều hòa ù ù. Bầu không khí yên tĩnh đến mức Sơ Vũ có cảm giác gai người.

Sơ Vũ nhanh chóng dùng thẻ từ đột nhập vào văn phòng nội bộ. Cô không thể trực tiếp vào phòng của Naka vì nơi đó cần dấu vân tay nghiệm chứng. Nhưng máy vi tính ở văn phòng nội bộ cũng có thể thống sổ sách của công ty, Sơ Vũ cũng chỉ cần có thế.

Sơ Vũ hồi hộp đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi, tim đập liên hồi. Sau khi cô cắm thẻ từ, máy vi tính từ từ khởi động. Màn hình khởi động trong một phút mà Sơ Vũ như cảm thấy hàng thế kỷ trôi qua.

Tầng 17 có gắn thiết bị nhiễu sóng điện tử. Ngoài máy điện thoại cố định, nơi này không thể dùng di động kết nối với bên ngoài. Lúc Sơ Vũ bước vào thang máy, cô đã không thể liên lạc với Lục Tử Mặc.

Sau vài chục giây chờ đợi, cuối cùng máy tính cũng mở ra. Sơ Vũ vào thẳng hệ thống sổ sách tài vụ của công ty theo sự chỉ dẫn của Lục Tử Mặc trước đó.

Có sự trợ giúp của thẻ từ, Sơ Vũ không gặp khó khăn trong thao tác. Tuy nhiên, cô không thể kiểm tra từng chương mục để phát hiện động hướng của Naka trong thời gian gần đây. Cô chỉ có thể copy toàn bộ tài liệu mang về đưa Lục Tử Mặc nghiên cứu. Sơ Vũ mở Bluetooth, download dữ liệu vào di động của mình. Sau khi hoàn tất công việc, Sơ Vũ nhanh chóng tắt máy, rút thẻ từ rồi đi về phía thang máy.

Cả quá trình chỉ mất hơn hai mươi phút, Sơ Vũ cảm thấy toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Vừa đến cửa thang máy, Sơ Vũ đột nhiên sững người. Thang máy chuyên dụng đang có người đi lên. Trên ô chữ biểu thị số tầng ở cửa thang máy, con số màu đỏ nhảy liên tục. Sơ Vũ hóa đá trong giây lát.

Hết chương 42

Bài trước
Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: