Quan hệ nguy hiểm – Chương 2

QUAN HỆ NGUY HIỂM – Chương hai: Người hai mặt

Đường rừng núi có nghĩa là con đường không được hình thành, mà chỉ là một lối đi trong rừng rậm. Thông qua cành cây bị chặt đứt và cây cỏ dẵm thành bùn đất bên dưới, có thể thấy lối này thường xuyên có người đi lại.

Đám đàn ông đi bốt quân đội, đi đường rừng núi như đi đất bằng. Sơ Vũ cảm thấy may mắn là cô đi giầy thể thao ra cửa. Mặc dù vất vả nhưng cũng theo kịp bọn họ. Đi bộ khoảng ba bốn giờ, tuy mặt trời chưa xuống núi nhưng rừng rậm âm u hẳn. Nhị ca đi phía trước bỗng nhiên dừng bước, vẫy tay đám người đằng sau. Cả đội hình bỗng dưng căng thẳng. Sơ Vũ bị một người bịt miệng đè ngồi xuống đất. Không biết đằng trước nói chuyện gì, nhị ca lại vẫy tay. Đội hình đằng sau thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra, cả đội đến một chòi kiểm tra. Sơ Vũ giật mình, xem ra sự cẩn mật của nhóm người này vượt quá sức tưởng tượng của cô. Cả nhóm người đi qua chòi kiểm tra trong rừng rậm, tiến về phía trước, phát hiện một con đường. Một cửa gỗ lớn rất đặc biệt nằm trên con đường. Trên cửa gỗ khắc hình vân thú rất đẹp, tỏa ra một không khí thần bí. Đến trước cửa, đám người cung cung kính kính bỏ mũ hành lễ cửa gỗ, rồi mới lên một chiếc xe Jeep đỗ trước cổng, đi vào bên trong.

Sơ Vũ sống ở Thái Lan một thời gian dài. Cô từng nghe ở miền núi phía bắc có bộ tộc Akha. Bộ tộc Akha rất tín ngưỡng môn thần (thần cửa). Chiếc cửa này được xây để trừ tà, không người nào dám đắc tội cửa đó. Xem ra, Sơ Vũ bị đưa đến bộ tộc Akha.

Không để cô nghĩ ngợi lâu, xa xa phía trước xuất hiện một quần thể kiến trúc. Mái nhà nhọn màu đỏ nổi bật trong rừng rậm. Một con đường đá rộng, hai bên tường màu trắng, cửa nhà và cửa sổ đều làm bằng gỗ. Lúc này, mặt trời chỉ còn lại tia sáng cuối cùng. Bên ngoài quần thể kiến trúc đốt đuốc sáng choang.

Nhóm người tiến lên phía trước. Trên đường có một trạm canh gác súng ống đầy mình. Người đứng gác tiến lại gần xem tình hình, cúi chào Nhị ca và Tử Mặc, sau đó để xe của họ đi vào thành phố nhỏ của bộ tộc.

Sơ Vũ luôn cho rằng, bộ tộc Akha sống ở vùng núi sâu, điều kiện sống rất khắc nghiệt. Không ngờ, nơi này không chỉ có kiến trúc đẹp đẽ, mà cả thành phố sắp xếp cũng rất hợp lý. Bọn họ đi theo con đường lớn, hai bên là phố buôn bán. Trong đó có nhà hàng, cửa hàng, siêu thị nhỏ, sòng bạc…Bên trên là một quảng trường lớn. Trung tâm quảng trường là đài phun nước. Lấy quảng trường làm trung tâm, thành phố có 4 con đường chủ yếu đi bốn hướng khác nhau.

Xe của họ đi về con đường phía Bắc, cuối cùng đến trước cửa sắt một tòa nhà địa thế cao nhất và lớn nhất thành phố thì dừng lại. Ở đây không có trạm gác. Nhị ca xuống xe, bước đến bên màn hình hiển thị bên cạnh cửa nói hai câu. Cánh cửa sắt từ từ mở ra.

Nhị ca quay về xe. Xe Jeep tiến vào trong sân, dững ở trước tượng điêu khắc trong hoa viên. Đám người lần lượt xuống xe. Sơ Vũ bị đẩy xuống xe một cách thô bạo. Nhị ca quay đầu nhìn cô, nhìn người đang giữ cô gật gật đầu. Người giữ cô hiểu ý, siết chặt cánh tay Sơ Vũ, đẩy cô đi về hướng ngược với đám kia.

Sơ Vũ trong lòng cảm thấy sợ hãi. Cô biết, người này đang đưa cô đến phòng của Nhị ca. Trước đó, khi Nhị ca nói, đám đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt xấu xa khiến cô thấy toát mồ hôi. Sơ Vũ ra sức giãy giụa. Người đàn ông bên cạnh vẫn giữ chặt Sơ Vũ, vác cô lên vai và bước đi.

“Khoan đã”

Đằng sau bỗng có tiếng nói. Người đàn ông đang vác Sơ Vũ dừng bước, quay người đặt Sơ Vũ xuống và kính cẩn nhìn Lục Tử Mặc, người vừa lên tiếng. Nhị ca đang bước đến cửa lớn cũng dừng lại, quay đầu nhìn Tử Mặc.

“Nhị ca không thiếu đàn bà. Hiếm có dịp tiểu đệ vừa mắt. Hay là nhị ca làm người tốt, tặng người phụ nữ kia cho tiểu đệ có được không?”.

Tử Mặc nhảy xuống xe Jeep, lãnh đạm đối mắt với Nhị ca. Hai người im lặng trong giây lát. Sơ Vũ hoảng sợ khi thấy ánh mắt Nhị ca đảo một vòng lên người cô rồi rơi xuống người Tử Mặc: “Tam đệ muốn thì đưa đến phòng Tam đệ được rồi. Anh em chúng ta không cần vì một người đàn bà mất đi hòa khí”.

“Cám ơn Nhị ca”

Tử Mặc mỉm cười, liếc nhìn người đàn ông đang giữ Sơ Vũ. Người này gật đầu, quay đầu đi về một hướng khác.

Sơ Vũ nhìn thấy Tử Mặc và Nhị ca khách khí giơ tay chào. Sau đó, họ mất dạng sau cánh cửa gõ khắc hoa. Người đàn ông đi rất nhanh, về phía tây hoa viên. Đi một lúc đến một ngôi nhà độc lập. Người đàn ông vác Sơ Vũ lên lầu, nhốt cô vào trong phòng rồi mới bỏ đi.

Sơ Vũ xoa bóp đôi chân đau nhức rồi từ từ đứng dậy. Căn phòng không bật đèn. Trong phòng hầu như trống không. Nòoài một chiếc giường gỗ lớn và nặng, một bộ bàn ghế gỗ và một quạt đá lớn ra, thì chẳng còn gì cả. Trên đất là nền gỗ màu thẫm. Căn phòng ba mặt tường một bên cửa sổ. Lúc này cửa sổ mở, một làn gió mát thổi vào trong phòng, khiến màn gió màu tím dài sát đất bay phấp phới.

Sơ Vũ không quan sát nữa. Cô tiến đến cửa sổ. Từ nơi cao này nhìn xuống dưới khiến cô cảm thấy lạnh người. Bên ngoài cửa sổ, ngoài một phiến thạch nham rộng khoảng nửa m, còn lại là vực sâu không nhìn thấy đáy. Vực thẳm trong đêm tối như có một lớp sương dầy đặc che đậy, vô cùng yên tĩnh. Trong chốc lát, Sơ Vũ cảm thấy thân thể mình như rơi xuống vực sâu tăm tối đó.

Sau khi thấy cửa sổ không phải là đường thoát thân, Sơ Vũ thất vọng quay về trong phòng ngồi xuống đất. ĐI bộ lâu như vậy, hai chân cô vừa đau vừa nhức. Ý chí kiên cường giúp Sơ Vũ không bị suy sụp trước thực tế bị bắt làm con tin. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn bốn xung quanh. Cửa phòng đột ngột mở ra, một cô gái mang quần áo sạch bước vào, nở nụ cười với Sơ Vũ, đặt quần áo lên giường, chắp hai tay chào Sơ Vũ rồi lặng lẽ bước ra.

Nếu không biết, còn tưởng đây là khách sạn năm sao ở Bangkok. Sơ Vũ đứng dậy đến bên giường nhìn quần áo. Đó là bộ váy truyền thống Thái Lan, mềm mại và nhiều màu sắc. Sơ Vũ đang ngắm thì thì cánh cửa lại mở ra một lần nữa. Một người đàn ông để trần thân trên bê một cái thùng gỗ lớn bước vào, đặt ở chỗ trống giữa giường gỗ và cửa sổ. Tiếp đó, có đám hầu gái mang nước đổ đầy thùng, rắc cánh hoa vào trong, đặt khăn tắm, dầu tắm và tinh dầu. Sau khi bày biện xong, những người này cúi chào Sơ Vũ và lùi bước ra ngoài.

Cả quá trình đó không ai nói một câu nào, Sơ Vũ cũng không mở miệng hỏi. Cô nghĩ, dù có hỏi, cũng không thể moi được gì từ đám người đã được huấn luyện này. Sơ Vũ không ngốc nghếch đến nỗi nhân lúc họ chuẩn bị đồ tắm, cô xông ra cửa. Theo tình hình của Sơ Vũ bây giờ, có khóc lóc hay căng thẳng cũng vô dụng. Căn phòng này đối với cô, tạm thời an toàn hơn bất cứ nơi nào khác. Sơ Vũ có thể trốn thoát, nhưng chắc chắn không phải bây giờ.

Sơ Vũ nhìn thùng nước gỗ, không do dự cởi hết quần áo rồi bước vào trong. Một ngày mệt nhọc khiến thân thể cô bẩn thỉu. Cô cần tắm rửa sạch sẽ. Ngâm người trong nước nóng khiến Sơ Vũ tỉnh táo hơn một chút, và bắt đầu nghĩ đến hoàn cảnh của mình.

Không còn nghi ngờ gì nữa, nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất là cô phải sống. Nghĩ đến việc bố mẹ nhận được tin cô xảy ra chuyện, đầu óc Sơ Vũ đột nhiên căng thẳng. Mặc dù ép bản thân không nghĩ đến vấn đề đó, nhưng xem ra, tối nay thất thân là chuyện không tránh khỏi. Người đàn ông tên Tử Mặc đó nếu tàn nhẫn như đám người ở đây thì tại sao anh ta lại cứu cô lúc ở siêu thị? Sơ Vũ không băn khoăn về chuyện này quá lâu. Dù thế nào, bị người đàn ông này lấy đi sự trinh trắng của cô, cũng còn hơn bị tên Nhị ca chơi đùa xong rồi ném cho đám đàn ông cưỡng bức. Nếu làm vậy, có thể cô sẽ mất đi mạng sống trong đêm nay.

Sơ Vũ tắm qua, không dùng tinh dầu cũng không mặc bộ váy đã chuẩn bị. Cô mặc lại áo phông và quần bò của mình. Hất mái tóc dài ước rồi ngồi bên cửa sổ rộng, mi mi mắt nhìn về phía núi xa xa.

Không biết từ lúc nào, Sơ Vũ rơi vào mộng cảnh. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Sơ Vũ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, phảng phất như rơi vào lòng ai đó rất ấm áp. Cảm giác ấm áp lên đến mặt Sơ Vũ, cô mơ hồ mở mắt, phát hiện cô đang bị Tử Mặc bế lên và đặt nhẹ lên giường. Thần trí Sơ Vũ trở lại trong giây lát. Cô mở to mắt nhìn người đàn ông trong bóng tối.

Động tác của Tử Mặc bỗng dừng ở giây phút đó. Cô ở dưới, anh ở trên, hai làn da dính sát, bốn chân đan vào nhau. Bối cảnh ở trên giường trong cự ly sát gần, hơi thở hòa quyện, khiến không khí có sự mờ ám khó nói. Cô nằm bất động nhìn người đàn ông, ánh mắt không tỏ ra quá sợ hãi, ngược lại còn nhìn anh một cách bình tĩnh. Ánh mắt của Sơ Vũ khiến Tử Mặc cảm thấy thú vị, anh nhếch mép, nở nụ cười, giống như khí chất nguy hiểm trên người anh, mang chút tà khí, nhưng khiến người đối diện bất giác tim đập mạnh. Nếu không phải là hoàn cảnh hiện tại, nếu không phải thân phận của anh ta, có lẽ Sơ Vũ sẽ càng thưởng thức cảm xúc này hơn.

“Tôi họ Lục”. Anh giới thiệu ngắn gọn, như đã chắc chắn cô biết họ tên anh. Sơ Vũ cũng chỉ nhếch mép “Đặng Sơ Vũ”.

“Hạt mưa nhỏ, cái tên không tồi”.

Nụ cười trên môi Tử Mặc càng sâu hơn. Sơ Vũ bất giác cau mày. Được thôi, nếu cô buộc phải thất thân với người đàn ông này. Anh ta thích gọi cô bằng biệt danh gì cũng chả sao, chó mèo, Trương Tam, Lý Tứ gì cũng được. Bây giờ, mục đích cô của cô là khiến anh ta vui vẻ. Phải nghĩ cách biến người đàn ông trước mặt thành ô dù bảo vệ, cô mới có cơ hội thoát khỏi chốn này.

Sơ Vũ là một bác sỹ, mặc dù cô không có kinh nghiệm chiến đấu thực tế trong bảy năm làm việc ở bệnh viện, nhưng về những chuyện như thế này, cô cũng biết không ít. Ở hoàn cảnh của cô, chỉ cần nhẫn nhịn, sẽ qua đi rất nhanh. Nếu kỹ thuật của anh ta tốt, có thể cô còn cảm thấy khoái cảm. Cô có thể coi anh ta là đối tượng tình một đêm, hoặc bản thân kiếm một trai bao cao cấp. Chỉ là hiến thân thể mà thôi, vì sinh tồn thì chuyện đó có là gì.

Sơ Vụ tự cho mình một bài học tâm lý. Lục Tử Mặc quan sát cô từ phía trên, nhưng không hề có hành động tiếp theo. Anh mắt bình thản và có phần đùa giỡn của Tử Mặc khiến Sơ Vũ dần trở nên mất tự nhiên. Cuối cùng, cô không chống nổi ánh mắt của anh, ngoái đầu “Anh muốn gì?”

“Tôi có thể làm gì?”, giọng nói của Lục Tử Mặc mang chút bỡn cợt. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn anh ta. Ý gì đây? Lẽ nào anh ta ám thị cho cô biết, anh ta là một người đàn ông tốt biết giữ thân, không bao giờ ăn trộm trái cấm?

“Không có ai nói cho cô biết sao?” Lục Tử Mặc nhìn gương mặt trắng bệch của Sơ Vũ, nụ cười trên môi càng sâu hơn. Câu nói lạnh lùng sau đó đâm thẳng vào lòng Sơ Vũ “Tôi muốn đàn bà chỉ vì chơi vui vẻ với họ. Tôi là người bất lực.”

“OMG”, trong lòng Sơ Vũ chửi thầm một câu văn minh. Chi bằng để Nhị ca đưa đi, tên này quả nhiên là biến thái!

Hết chương 2

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: